Xã
luận:
Đàn
áp Phật Giáo : còn tệ hơn cả một tội ác
Đặc điểm của các chế độ đến ngày tàn là chúng liên
tiếp phạm những lỗi lầm vô lý. Vụ đàn áp Giáo Hội Phật Giáo
Việt Nam Thống Nhất trong tháng 10 vừa qua là một thí dụ điển
hình.
Sự kiện khởi đầu tự nó không quan trọng. Một phái đoàn
GHPGVNTN rời Quảng Ngãi về Sài Gòn bị công an ngăn chặn. Thực
ra công an không ngăn chặn cả phái đoàn mà chỉ không cho một người
được rời Quảng Ngãi về Sài Gòn : hòa thượng Thích Huyền
Quang. Phản đối, nạt nộ, giữ lại, cho đi, rồi lại chận
bắt, lục soát, hỏi cung, v.v. Sau đó là hàng loạt các biện pháp
quản chế, cấm đoán, hăm dọa. Vụ việc gây phẫn nộ trong dân
chúng, lan ra hải ngoại và tạo ra những phản ứng bất lợi cho Hà
Nội trong dư luận thế giới và từ các chính phủ dân chủ.
Việc cấm hòa thượng Huyền Quang về Sài Gòn, hay di chuyển
đi bất cứ nơi nào là một hành động tùy tiện, xúc phạm đến
quyền của một công dân. Biện pháp này cũng vô nhân đạo vì hòa
thượng Huyền Quang đã gần 90 tuổi, đang yếu bệnh và cần về
Sài Gòn để được săn sóc. Nó cũng cực kỳ thô bỉ vì chỉ
mới cách đây vài tháng hòa thượng đã được thủ tướng Phan Văn
Khải long trọng tiếp đón trong một cuộc gặp gỡ được quảng
cáo rầm rộ. Nếu chính quyền cộng sản Việt Nam muốn được
thế giới coi là một tập đoàn cầm quyền tráo trở và lật
lọng họ không thể làm hơn được.
Không phải chỉ có thế, những hành động thô bạo này
lại xảy ra vào giữa lúc quốc hội Mỹ đang chuẩn bị biểu
quyết một nghị quyết về vấn đề nhân quyền tại Việt Nam,
một nghị quyết nếu được thông qua sẽ có những hậu quả tai
hại cho chính quyền cộng sản. Phải chăng là Đảng Cộng Sản
Việt Nam bất chấp những hậu quả này ? Nếu như vậy thì mục
đích của cuộc tiếp xúc long trọng mà ông Phan Văn Khải dành cho
hòa thượng Huyền Quang hồi tháng 6 vừa qua nhằm mục đích gì ?
Lố lăng và mâu thuẫn. Đó là những dấu hiệu của một chính
quyền bối rối và chao đảo.
Có thể hiểu những biến cố này như thế nào ? Có thể
chỉ giản dị là chính sách cố hữu của Đảng Cộng Sản Việt
Nam, dụ dỗ không được thì bóp chết. Hòa thượng Huyền Quang đã
không bị lung lạc vì sự ưu ái giả dối của Phan Văn Khải. Ngay
sau đó ông triệu tập hội nghị GHPGVNTN để bổ sung nhân sự cho
hai cơ quan đầu não của giáo hội là Hội Đồng Giáo Phẩm (tức
Viện Tăng Thống) và Viện Hóa Đạo. Cũng có thể là do sự
thiếu phối hợp, chính quyền địa phương Bình Định đã ra tay
một cách thô bạo hơn mức độ mà chính quyền trung ương muốn.
Nhưng điều chắc chắn là chính quyền cộng sản Việt Nam đã không
đánh giá được quyết tâm của các tăng ni và Phật tử thuộc
GHPGVNTN, và cũng không dự trù được phản ứng của dư luận.
Vụ đàn áp này đã gây sôi nổi hơn hẳn mức độ mà họ dự
liệu và đặt họ trong thế bối rối.
Đối phó lại sự hung bạo này, tăng ni và Phật tử đã
chỉ có những vũ khí của những nạn nhân lương thiện : tiếp
tục nói lên tiếng nói của lẽ phải, và tuyệt thực. Chính
quyền cộng sản sẽ lại sai lầm lớn nếu coi thường vũ khí này,
lẽ phải có sức mạnh của nó.
Đợt đàn áp này, kế tiếp đợt đàn áp còn thô bạo hơn
với những người dân chủ, chứng tỏ chế độ cộng sản Việt
Nam đã mất đi mọi phản xạ thông minh. Họ không khủng bố được
ai. Sự khủng bố chỉ có hiệu lực nếu nó đi đôi với một
khống chế tư tưởng qua một ý thức hệ độc tôn được vận
dụng triệt để ; khủng bố tiêu diệt các chống đối trong khi
khống chế tư tưởng tiêu diệt ý muốn chống đối. Nhưng ngày
nay chủ nghĩa Mác Lênin đã sụp đổ hoàn toàn, các phương tiện
truyền thông đã phá tan bức tường bưng bít. Hơn nữa, Việt Nam
bị bắt buộc phải hòa nhập ngày một chặt chẽ hơn với thế
giới. Các biện pháp thô bạo chỉ còn là những hành động tự sát.
Tệ hơn một tội ác, đây là một sự vụng dại.
Cuộc đấu tranh của GHPGVNTN không phải chỉ mang tính tôn giáo.
Nó là cuộc tranh đấu để đòi hỏi những quyền cơ bản nhất
của con người trong một thế giới văn minh. Nó phải được sự
ủng hộ nồng nhiệt của mọi người.
Thông Luận