Xã luận
Lê
Chí Quang trong tình trạng nguy kịch
Thông
Luận
Trong tháng 9 vừa qua tình hình sức khỏe của Lê Chí Quang đã
sút kém một cách nguy ngập. Ban giám thị nhà tù Ba Sao đã cho bác
sĩ khám nghiệm theo lời yêu cầu của gia đình, kết luận của bác
sĩ là bệnh thận bẩm sinh của Lê Chí Quang sau một thời gian
dịu xuống đã tái phát một cách trầm trọng. Trọng lượng của
Lê Chí Quang thay đổi một cách đột ngột, tháng trước phù
thủng, tháng sau gầy như da bọc xương.
Đây là hậu quả của điều kiện giam cầm thiếu thực
phẩm, thuốc men và săn sóc. Lê Chí Quang hoàn toàn không có lý do
gì để phải bị giam cầm như thế. Bản án bốn năm tù và ba năm
quản chế chỉ nói lên sự nhẫn tâm vô lý của chế độ cộng
sản. Họ buộc tội anh là đã liên lạc bằng điện thư với các
thân hữu ở nước ngoài, trong khi chính quyền không ngừng kêu
gọi tăng cường liên hệ giữa trong nước và cộng đồng người
Việt hải ngoại được gọi một cách ư u ái là khúc ruột ngàn
dặm của tổ quốc. Họ buộc tội anh là đã tuyên truyền chống
nhà nước trong khi anh chỉ sử dụng quyền phát biểu ý kiến,
một quyền được chính hiến pháp của nhà nước Cộng Hòa Xã
Hội Chủ Nghĩa Việt Nam nhìn nhận. Trơ trẽn hơn nữa, họ buộc
tội anh đã viết bài góp ý sửa đổi hiến pháp hưởng ứng
lời kêu gọi của chính phủ. Và họ cũng buộc tội anh là đã phê
phán nhà nước cộng sản dùng nhà tù để đàn áp những người
khác chính kiến.
Mọi người có lương tâm trên thế giới đều phải phẫn
nộ trước một bản án thô bạo như vậy. Chính vì thế mà tất
cả các tổ chức nhân quyền trên thế giới đã lên tiếng bênh
vực anh. Người Việt Nam trên thế giới, nhất là những người
Việt Nam quan tâm đến đất nước, còn có lý do thôi thúc hơn để
bảo vệ Lê Chí Quang. Đất nước Việt Nam còn được bao nhiêu
thanh niên như Lê Chí Quang ? Tương lai đất nước sẽ ra sao nếu
những người trẻ lương thiện và nhiệt tình như Lê Chí Quang,
Nguyễn Vũ Bình và Phạm Hồng Sơn bị bách hại hết ?
Một nghịch lý khó tưởng tượng nhất là đợt đàn áp
tuổi trẻ này diễn ra vào giữa lúc ban văn hóa tư tưởng của Đảng
Cộng Sản Việt Nam than phiền rằng tuổi trẻ Việt Nam không quan
tâm tới đất nước. Sự thực họ không muốn tuổi trẻ nghĩ
về đất nước, họ không muốn một thế hệ trẻ có ý thức và
phẩm giá. Họ chỉ muốn tuổi trẻ cúi đầu, nói vuốt đuôi.
Họ chỉ muốn một thế hệ trẻ giống như một đàn cừu
ngoan ngoãn. Bởi vì chỉ có một tuổi trẻ như thế mới không
nổi loạn trong xã hội băng họai hiện nay : công an toa rập và ăn
chia với các băng đảng xã hội đen, thứ trưởng bộ nội vụ đánh
bài và dâm ô miễn phí trong các nhà chứa, chủ tịch nước, thủ
tướng, đại đa số các bộ trưởng bao che cho họ hàng, con cái,
thân nhân tư sản đỏ xâu xé tài nguyên của đất nước. Và
một phần nào họ đã thành công, thanh thiếu niên Việt Nam
nghiện ngập như chưa bao giờ thấy, hàng trăm ngàn người chen chút
nhau đi đón cầu thủ bóng đá David Beckham, trong khi ít ai quan tâm
đến tên Phạm Quế Dương, Trần Khuê, Nguyễn Đan Quế, Lê Chí
Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình.
Xã hội Việt Nam đã sa đọa ở mức khó cứu chữa. Đó là
một xã hội trong đó sự hèn nhát và bất lương được coi là
tốt, trong khi sự dũng cảm và lòng yêu nước là tội, một xã
hội trong đó bọn lưu manh dùng pháp luật để trừng trị người
lương thiện. Điều mà đất nước cần không phải chỉ là
những cải tổ mà là cả một cuộc cách mạng, một chính quyền
mới, một đạo đức, những giá trị mới.
Nhưng trong trường hợp nguy ngập hiện nay của Lê Chí Quang,
vấn đề không còn là chính trị mà chỉ đơn giản là vấn đề
nhân đạo, nhân đạo hiểu theo nghĩa đen là đạo làm người. Chúng
ta đòi nhà cầm quyền cộng sản phải cư xử như những con người
và trả Lê Chí Quang về cho gia đình để được săn sóc và chữa
chạy.
Mọi người Việt Nam trong cương vị của mình đều có thể
đóng góp bảo vệ Lê Chí Quang. Đặc biệt là cộng đồng người
Việt hải ngoại. Số tiền gần ba tỷ USD gửi về Việt Nam mỗi
năm có tầm quan trọng quyết định đối với chế độ. Đã đến
lúc cần suy nghĩ về cách sử dụng vũ khí này.
Thông Luận