Xã
luận:
Sa
lầy
Thông
Luận
Nếu chính quyền cộng sản Việt Nam muốn được thế giới
đánh giá như mà chế độ côn đồ, họ đã thành công hoàn toàn.
Bắt giam tùy tiện những người dân chủ ôn hòa, đem xét xử
một cách lỗ mãng, ghép tội một cách vu vơ, rồi tuyên án thật
nặng, họ hành động giống như là muốn tự sát. Sự cẩu thả còn
đạt tới cao độ trong những bản cáo trạng với đầy những
lỗi chính tả và văn phạm mà nội dung chỉ chứng tỏ bị can hoàn
toàn vô tội.
Phiên tòa xử Phạm Hồng Sơn chỉ là sự lặp lại đã quá
nhàm chán của những vụ án chính trị đã quá quen thuộc : xử
cho có lệ, quan tòa đọc một bản án đã được quyết định
từ trước. Điều khác biệt duy nhất là phiên tòa hoàn toàn kín,
bản án đã có trước, nó chỉ là một thủ tục hình thức không
cần thiết để giam giữ dài hạn những người đối lập. Phạm
Hồng Sơn bị xử 13 năm tù và 3 năm quản chế. Phiên tòa trò hề
này chỉ giúp dư luận biết tới Phạm Hồng Sơn, một thanh niên
ưu tú, đã thành công trong cuộc sống, đã có một gia đình hạnh
phúc, một hiện tại sung túc và một tương lai đầy hứa hẹn nhưng
đã dũng cảm hy sinh tất cả vì đất nước và thế hệ của mình.
Phạm Hồng Sơn hơn hẳn Hồ Chí Minh đã chỉ làm cách mạng sau
khi không được vào học trường thuộc địa để làm quan cho Pháp.
Chính quyền cộng sản Việt Nam đã chứng tỏ thiếu tự tin và
tự trọng.
Vụ án Phạm Hồng Sơn đã là một khúc quanh lớn. Dư luận
thế giới đã được động viên. Lần đầu tiên các nhà ngoại
giao nước ngoài tại Việt Nam đã đòi được có mặt trong phiên
tòa ; những lên án đã tức khắc, dồn dập và mạnh mẽ. Chính
quyền cộng sản đã nhận một lời cảnh cáo rất long trọng.
Phản ứng của thế giới sẽ còn mạnh gấp bội trong vụ án
Phạm Quế Dương sắp tới, cao điểm của đợt đàn áp dân chủ
tại Việt Nam.
Ban lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam muốn dập tắt phong
trào dân chủ nhưng họ đã chỉ phơi bày sự hốt hoảng của
một chế độ đang chao đảo. Đợt đàn áp thô bạo và vụng về
này không cứu chế độ, mà chỉ khiến nó bị lên án và cô lập
hơn, và sụp đổ sớm hơn do chính những phẫn nộ trong nội bộ
đảng và nhà nước. Chế độ đã sa lầy.
Nhưng bản án Phạm Hồng Sơn, cũng như những bản án chính
trị trước đây, và sắp tới các vụ án Nguyễn Vũ Bình và
Phạm Quế Dương, cũng chất vấn lương tâm mọi người Việt Nam.
Tại sao một chế độ hung bạo và thối nát, đã thất bại trong
tất cả mọi địa hạt và trên tất cả mọi phương diện vẫn còn
tiếp tục tồn tại và lộng hành ? Lý do chính là vì muốn thay đổi
chế độ và thay đổi lịch sử, những ước vọng và cố gắng cá
nhân không đủ mà còn cần một kết hợp có tầm vóc. Chúng ta chưa
có được kết hợp này vì chúng ta vẫn thiếu một văn hóa tổ
chức, chưa ý thức được sự cần thiết của một tập hợp dân
chủ, hoặc chưa ý thức được tới mức độ sẵn sàng chấp
nhận hy sinh và hệ lụy để tập hợp này thành công.
Trong hiện tại có thể ghi nhận một điều : những cố
gắng vận động dư luận thế giới tuy chưa đồng bộ cũng đã có
hiệu lực hơn. Chúng ta có thể làm nhiều hơn nữa. Thời đại này
là thời đại truyền thông và cũng là thời đại mà những phương
tiện truyền thông được mở rộng cho hầu hết mọi người.
Mọi người đều có thể đóng góp bảo vệ anh em dân chủ. Công
việc, chỉ giản dị như một lá thư, hoặc điện thư, gửi các
cấp lãnh đạo quốc gia, các dân biểu, nghị sĩ, các nhân vật có
uy tín, hay báo chí, sau khi đã nói chuyện về đợt đàn áp thô
bạo này với thân nhân và bè bạn. Đó là những điều ai cũng làm
được và rất hiệu lực.
Thông
Luận