Xã luận
Những
anh hùng của đất nước ngày hôm nay
Thông
Luận
Điều mà những ai quan tâm tới đất nước lo ngại đã đến.
Ngày 28-12-2002 chính quyền cộng sản đã bắt Phạm Quế Dương, ngày
hôm sau họ bắt Trần Khuê. Cả Phạm Quế Dương lẫn Trần Khuê
đều đã chờ đợi biến cố này từ lâu rồi. Nhưng họ vẫn
tiếp tục làm những gì mà lương tâm và lòng yêu nước đòi
hỏi, chấp nhận mọi hậu quả.
Phạm Quế Dương và Trần Khuê là hai nhân vật sáng suốt
nhất và dũng cảm nhất của Việt Nam từ 1975.
Sáng suốt nhất bởi vì họ đã nhìn thấy rõ nhất là
phải đấu tranh có tổ chức mới hy vọng đem lại thắng lợi cho
dân chủ và đã thấy phải tổ chức công khai cuộc vận động dân
chủ hòa bình. Không phải ai cũng có thể nhận định như họ. Không
thiếu những người bế tắc trong quan điểm cho rằng chỉ có
bạo lực mới đấu tranh được với cộng sản và cũng không
thiếu những người luẩn quẩn suy nghĩ rằng chưa đến lúc có
thể có tổ chức trong khi vẫn không trả lời được câu hỏi đến
bao giờ mới là đúng lúc.
Can đảm vì họ thừa biết rằng chế độ cộng sản sẽ
phản ứng một cách thô bạo, nhưng họ chấp nhận mọi hậu quả
để phấn đấu đưa đất nước ra khỏi bế tắc.
Phong trào dân chủ trong nước, đặc biệt là ở miền Bắc,
đã phát triển nhiều trong hai năm qua. Sự phát triển không phải
chỉ do tình hình đã chín muồi. Nó cũng nhờ rất nhiều khả năng
của Phạm Quế Dương và Trần Khuê. Không phải là một sự tình
cờ mà Phạm Quế Dương và Trần Khuê đã là hai đồng phát ngôn
viên của cả hai tổ chức đối lập công khai duy nhất thuần túy
do người Việt Nam tự ý thành lập dưới chế độ cộng sản sau
1975 : Hội Chống Tham Nhũng và Nhóm Dân Chủ.
Phạm Quế Dương ở Hà Nội, Trần Khuê ở Sài Gòn, họ ở
xa nhau mà vẫn làm việc được với nhau tay trong tay. Họ cũng
chứng tỏ một cách hùng hồn rằng những con người bản chất
rất khác nhau vẫn có thể gắn bó chặt chẽ với nhau trong cùng
một lý tưởng.
Họ rất khác nhau. Phạm Quế Dương là một con người hành
động, hồn nhiên và đầy trực giác, sự hồn nhiên khiến ông không
ý thức rằng ông cũng là một người uyên bác. Trần Khuê là
một nhà lý luận, điều này khiến chính ông cũng nhiều khi quên
rằng ông cũng là một nhà tổ chức đầy khả năng thu hút. Cả
hai đã là những người đi đầu và dẫn đầu cuộc vận động dân
chủ ở vào giai đoạn quan trọng nhất của đất nước.
Phạm Quế Dương đã kiên trì xây dựng phong trào dân chủ tại Hà
Nội, đẩy nó lan rộng ra các nơi khác và cho nó một sự tự tin
ngày càng lớn hơn. Ông đã là trái tim của phong trào dân chủ
Việt Nam. Trần Khuê đơn độc và thách thức dương cao ngọn cờ
dân chủ trong Nam. Cùng với Nguyễn Đan Quế, ông đã là một trong
hai tiếng nói lương tâm của miền Nam từ mấy năm nay.
Nếu suy nghĩ một cách bình tĩnh, chúng ta phải thấy rằng
trong suốt dòng lịch sử Việt Nam ít khi có được những con người
cao cả như thế. Những con người dũng cảm ta có khá nhiều,
những con người có kiến thức cao ta cũng không thiếu, nhưng
những người như Phạm Quế Dương và Trần Khuê uyên bác, dũng
cảm, có ý thức về tổ chức, có sức thu hút lớn, vừa không có
tham vọng nào cho chính mình lại vừa có tham vọng lớn cho đất nước,
thì quả là ta rất thiếu. Họ xứng đáng, và rất xứng đáng,
được dân tộc và lịch sử tôn vinh.
Họ đã bị bắt và có tất cả mọi triển vọng sẽ bị
giải tòa và kết án rất nặng. Nhưng đây không phải là một
sự hy sinh liều lĩnh mà là một sự hy sinh có suy nghĩ. Cả hai,
nhất là Phạm Quế Dương, đều là những con người có chức
phận trong xã hội cộng sản. Không gì bắt buộc họ phải thách
thức bạo quyền trừ trí tuệ và lương tâm. Và, hợp lý với chính
họ, họ đã thấy đã tranh đấu thì phải tranh đấu đến nơi đến
chốn.
Họ sẽ thắng lợi bởi vì họ đã đặt được cơ sở
tiếp nối. Họ đã được sự hưởng ứng của tuổi trẻ.
Phạm Quế Dương, Trần Khuê, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình,
Lê Chí Quang là những biểu tượng sinh động của cuộc vận động
dân chủ, cuộc chuyển hóa trọng đại nhất trong lịch sử đất
nước. Họ là những anh hùng dân tộc.
Chúng ta càng phải đặc biệt tôn vinh họ vì họ vẫn còn
sống và chỉ có những anh hùng còn sống mới giúp được chúng
ta.
Thông Luận