|
Một cử chỉ đáng hoan nghênh nhưng bất cập
Thanh Mai
Mới
đây qua báo chí và diễn đàn điện tử, người ta được biết chính quyền ở Hà Nội
mới ban hành quyết định trợ cấp một số trường hợp có tài sản bị trưng thu
trưng mua trong thời kỳ Cải Cách Ruộng Đất với mức 3 triệu đồng/trường hợp.
Vừa
đọc qua tôi cũng mừng vì tưởng là Đảng Cộng Sản Việt Nam đã "giác ngộ" bày
tỏ thiện chí đền bù thiệt hại cho các gia đình đã bị đấu tố bắn giết và bị
cướp hết tài sản trong thời kỳ Cải Cách Ruộng Đất do họ phát động trong
những năm 1950 của thế kỷ trước. Nhưng khi đọc kỹ hết bản tin, tôi mới nhận
ra có nhiều điểm cần phải bàn cho ra lẽ.
Chính
quyền cộng sản Việt Nam vẫn giữ lối trịch thượng và làm ra vẻ thương hại
người túng nghèo nên ban đặc ân trợ cấp cho một khoản tiền như kiểu "giúp
đói", chứ không phải đền bù, bồi thường thiệt hại cho họ, mặc dầu đã phải
công khai sửa sai và đẩy đại tướng Võ Nguyên Giáp đứng ra xin lỗi và xin đền
bù thiệt hại trước nhân dân. Người dân vô tội bị đấu tố oan uổng, bị đảng và
nhà nước cộng sản, qua các Đội Cải Cách, bắn giết, tù đày và tịch thu toàn
bộ tài sản, tính đến nay đã nửa thế kỷ. Nếu người nào còn sống sót đó là nhờ
họ được bà con lối xóm đùm bọc kín đáo và cũng đã phải chịu đựng biết bao
tủi nhục vô cớ. Theo lẽ công bằng thì "kẻ cướp phải trả lại đầy đủ của cải
cho khổ chủ". Nhà Nước đã nhận trách nhiệm và sửa sai trong các đợt cải cách
ruộng đất, thì phải hoàn trả tài sản cho các khổ chủ và phải phục hồi danh
dự cho họ một cách xứng đáng. Không thể giữ lối trịch thượng ban ân trợ cấp
cho tý nào hay tý đó.
Theo
bản tin, mỗi trường hợp chỉ được trợ cấp tối đa là 3 triệu VND (tương đương
với 150 EUR hay 200 USD). Tuy vậy, chỉ có một số trường hợp được trợ cấp mà
thôi, không phải bất cứ ai đã bị đấu tố oan, bị cướp đoạt tài sản… đều được
đền bù 3 triệu đồng cả.
Những
trường hợp nào được trợ cấp ? Những trường hợp nào không được ? Ăn nói lấp
lửng lờ mờ như vậy thì muốn cho ai thì cho tùy ý hay sao?
Những
giấy tờ cẩn phải nộp để được xét duyệt :
a.
Giấy xác nhận của chính quyền địa phương. Liệu chính quyền địa phương có
dễ dàng xác nhận hay không ? Hay là họ lấy cớ sự việc đã quá lâu rồi không
còn giấy tờ sổ sách gì để lại nên không chứng minh được ! Hoặc là họ viện cớ
mới nhận chức vụ về sau này nên không biết rõ vụ việc để xác minh ! Họ muốn
nói thế nào cũng được cả ! Chỉ tội cho người dân mà thôi !
b.
Giấy xác nhận của người làm công tác trong cải cách ruộng đất. Việc
xin giấy tờ này không dễ dàng. Lý do vì sau khi Nhà Nước tuyên bố sửa sai,
rất nhiều cán bộ thuộc Đội Cải Cách đã phải cao bay xa chạy để tránh đòn thù
của những người đã bị đấu tố oan ! Đến nay hoặc là họ còn tứ tán ở phương
trời vô định, hoặc là đã đi theo Mao chủ tịch về âm phủ rồi !
c.
Giấy xác nhận của người đã sử dụng tài sản của gia đình thời kỳ đó. Việc
này cũng không đơn giản vì người này đã sang đi bán lại nhiều lần cho người
khác, hoặc đã chết, hoặc đi biệt tăm... thì làm sao xin được giấy này ?
d.
Những trường hợp bị quy sai thành phần địa chủ mà tài sản bị tịch thu
trong thời kỳ ấy còn phải nộp thêm bản chính giấy tờ của cấp có thẩm quyền
trước đây sửa sai điều chỉnh thành phần.
Vấn đề
xin được hay không giấy tờ này cũng là một dấu hỏi lớn vì bây giờ đã sau nửa
thế kỷ trôi qua, tìm đâu ra bản chính giấy tờ sửa sai điều chỉnh thành phần
? Chỉ còn có nước đút tiền hối lộ cho người có chức quyền thì họa may mới có
được giấy này! Nhưng khốn nỗi, tiền trợ cấp nếu có thì cũng chỉ được 3 triệu
VND/trường hợp, nếu trừ tiền hối lộ đi thì còn được bao nhiêu ?
Ai
cũng biết rằng những oan khiên đau khổ vô bờ bến mà những người nông dân vô
tội đã phải chịu trong những đợt Cải Cách Ruộng Đất trong những năm 1950 của
thế kỷ trước là do Đảng Cộng Sản Việt Nam phát động theo sự chỉ đạo của các
cố vấn Trung Quốc do chủ tịch Mao Trạch Đông gởi sang. Những đau khổ này
thật rất mực sâu đậm cả về vật chất lẫn tinh thần, do bởi Đội Cải Cách hù
dọa ép buộc con phải bịa ra những tội tày trời ghê tởm để tố cha mẹ, vợ phải
tố chồng, anh chị em phải đấu tố nhau, khiến cả trăm ngàn người vô tội bị
tủi nhục, bị tù đày hoặc bị bắn giết oan và bị tịch thu tài sản đến nỗi bị
đuổi xuống ở nhà bếp, xuống sống ở chuồng trâu bò, chuồng lợn, chuồng gà,
hoặc ra sống ở ngoài cánh đồng… Tính đến nay đã 50 năm trời trôi qua, những
nạn nhân đau khổ này nếu ai còn sống sót ắt đã phải trải qua biết bao nhiêu
tủi nhục không thể nào tả xiết.
Chính
kẻ viết bài này có bà mẹ già lúc ấy đã gần 70 tuổi, gia sản chưa đuợc một
mẫu tây ruộng thế mà cũng bị gán là thành phần địa chủ, bị đấu tố, bị tịch
thu hết nhà cửa ruộng vườn. Bị đưổi ra khỏi nhà. Phải đến ở nhờ nhà người
con nuôi. Trời nắng chang chang phải ra đồng tát nước. Bị chúng khinh miệt
chế diễu. Khi gặp bất cứ ai cũng phải cúi đầu chào "Thưa ông/bà" !
Nhưng
sau mấy lần dàn dựng đấu tố, Đội Cải Cách vẫn chưa tìm được ai chịu tố oan
như ý áp đặt của họ thì đến lúc "sửa sai", những tài sản đã bị tịch thu ấy
bị chúng tẩu tán chia nhau hết, không trả lại phần nào cả. Do đó, những nạn
nhân nào còn sống sót, hoặc người thừa kế, đều phải được bồi thuờng tuơng
xứng với những mất mát của họ theo lẽ công bằng. Phải hoàn trả tài sản theo
trị giá hiện nay, phải phục hồi danh dự cho họ.
Nên
nhớ rằng dù có được bồi thường đến mấy về vật chất và phục hồi danh dự cũng
không thể nào tuơng xứng với những mất mát mà họ đã phải chịu trước đây.
Huống chi nay họ chỉ được "trợ cấp" một cách duy ý chí 3 triệu đồng VN/
trường hợp, trong khi những kẻ tham nhũng giàu có đã chiếm đoạt tài sản
ngang nhiên ngồi hưởng mồ hôi nước mắt của nông dân rồi còn được trịch
thuợng lấy công qũy "trợ cấp" cho các nạn nhân, thì liệu có hợp lẽ chăng ?
Hãy tính thử số tiền mỗi mét vuông ruộng đất theo thời giá hiên nay nhân với
diện tích ruộng đất đã bị tịch thu, so với số tiền trợ cấp 3 triệu VND thì
ai cũng thấy có sự chênh lệch phi lý quá đáng. Nếu các nạn nhân cam tâm chìa
tay ra lãnh nhận số tiền trợ cấp nhỏ nhoi này sẽ chỉ làm cho họ thêm đau khổ
tủi nhục mà thôi.
Tại
sao sự việc này đã xảy ra cách đây nửa thế kỷ rồi nay bỗng dưng chính quyền
ra quyết định "trợ cấp" trong khi không ai xin cả? Phải chăng chính quyền
đang chịu một áp lực nào đó phải làm một việc ngoài ý muốn ?
Tại
sao chỉ có chính quyền Hà Nội ra quyết định thi hành việc này, trong khi các
tỉnh thành khác không đả động gì tới ? Hà Nội muốn được chọn làm thí điểm
chăng?
Nếu
nói rằng chỉ "trợ cấp" cho các nạn nhân trong thời kỳ Cải Cách Ruộng Đất vì
họ bị vu oan, bị thiệt hại do chính sách sai lầm của chính quyền cộng sản
Việt Nam, thử hỏi còn biết bao nhiêu nạn nhân trong các vụ án oan sai khác
thì sao ? Không lẽ vẫn làm lơ xí xóa chăng ? Không thể được ! Đã trót làm
sai, vu oan cho người ta thì phải có đủ can đảm giải quyết cho sòng phẳng.
Đây là vấn đề tái tạo tinh thần Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc để xây dựng đất
nước mà các cấp lãnh đạo thuờng lớn tiếng hô hào. Trên thực tế nó nằm trong
tầm tay của các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà Nước Việt Nam hiện nay.
Tiếp
theo việc giải quyết rốt ráo vụ Cải Cách Ruộng Đất, chính quyền cộng sản
Việt Nam hãy mạnh dạn nhận khuyết điểm về các vụ án oan sai từ trước đến nay
như :
- Vụ
Nhân văn Giai phẩm,
- Vụ
án xét lại chống Đảng,
- Các
vụ đánh tư sản công thương nghiệp tư doanh, làm lụn bại nền kinh tế trong
nước,
- Vụ
bắt đi tập trung cải tạo cả mấy trăm ngàn quân nhân công chức chế độ cũ.
Việc này đã làm tan nát biết bao gia đình, và khiến nhiều người đã phải vùi
thây nơi rừng sâu núi thẳm,
- Vụ
công an bán bãi thu vàng vượt biên rồi trở mặt bắt nhốt tù đày.
- Các
vụ án "ma" nhằm chà đạp quyền công dân, quyền tự do tôn giáo, tự do chính
trị, tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do báo chí… Đặc biệt là vụ án linh
mục Nguyễn Văn Lý, bác sĩ Nguyễn Đan Quế, bác sĩ Phạm Hồng Sơn, giáo sư
Nguyễn Đình Huy, nhà báo Nguyễn Vũ Bình, cựu sĩ quan Nguyễn Khắc Toàn, hòa
thượng Huyền Quang, hòa thượng Quảng Độ v.v. hiện còn bị quản chế hoặc còn
bị giam trong tù.
- Bồi
thường và phục hồi danh dự cho những người đã mãn tù oan sai như : cử nhân
luật Lê Chí Quang, giáo sư Trần Khuê, cựu đại tá sử học Phạm Quế Dương, cựu
chiến sĩ quyết tử Trần Dũng Tiến v.v.
Nếu
Đảng và Nhà nước cộng sản Việt Nam có bản lãnh nhìn thẳng vào sự thật và
thành thực giải quyết những vụ việc oan sai kể trên để tái tạo sự đoàn kết
trong nhân dân khả dĩ tập trung được sức mạnh xây dựng và bảo vệ đât nước
thì không những đó là một hạnh phúc cho Tổ Quốc Việt Nam mà đảng cộng sản
còn lấy lại được niềm tin của toàn dân nữa.
Thanh
Mai (Đức) |