|
Tài liệu:
Một số ý kiến về xây dựng Đảng
Mai Chí Thọ
LTS:
Chúng tôi đăng bài này không phải vì giá trị lý luận của nó mà vì nó đóng
góp cho sự hiểu biết về Đảng Cộng Sản Việt Nam và các cấp lãnh đạo cộng sản.
Bài này đã được biên tập tối thiểu ở một số chấm phẩy và một số từ viết chữ
hoa hoặc không viết chữ hoa. Độc giả có thể ngạc nhiên về trình độ hành văn
cũng như về sự hiểu biết của tác giả, qua những câu như "dân tộc ta hình
thành từ khi lập nước", hoặc "(Gia long) không nhường ngôi cho con cả là
Hoàng Tử Cảnh" (Hoàng tử Cảnh chết rất lâu trước Gia Long), hoặc "đạo đức để
tùm lum", "không phát triển thì không biện chứng". Nhân tiện cũng xin ghi
chú là biện chứng của Hegel có tham vọng thay đổi hẳn cách suy nghĩ và lý
luận triết học, theo đó mọi sự vật trong vũ trụ bắt đẩu từ một tiền đề, tiền
đề tự nó có một mâu thuẫn được gọi là phản đề, tiền đề và phản đề kết hợp
với nhau để đi đến một kết luận gọi là tổng hợp, tổng hợp sau đó trở thành
một tiền đề và tất cả bắt đầu trở lại. "Biện chứng" đã được Marx, Lenin và
mọi người cộng sản sử dụng một cách tùy tiện, lấy bất cứ gì làm tiền đề và
phản đề để đi đến một kết luận mà mình muốn. Một trong những hậu quả tai hại
của biện chứng này là nó tạo ra ảo tưởng rằng những người hoàn toàn không có
một văn hóa nào cũng có thể đảm nhiệm vai trò lãnh đạo khi đã nắm được biện
chứng vì những kiến thức có trước chủ nghĩa cộng sản không còn một giá trị
nào. Ông Mai Chí Thọ là em ruột ông Lê Đức Thọ, cả hai đều họ Phan. Ông được
coi là một trong những người có trình độ cao trong các cấp lãnh đạo kỳ cựu
của đảng cộng sản. Ông mang quân hàm đại tướng, từng là nhân vật thứ tư
trong bộ chính trị và giữ chức bộ trưởng nội vụ. Ông không bị tai tiếng vì
tham nhũng.
TP.
Hồ Chí Minh, ngày 5 tháng 6 năm 2003
Từ khi
thành lập đến nay, Đảng ta đã có nhiều bước thăng trầm, cũng có nhiều kinh
nghiệm. Đảng cộng sản Liên Xô được 73 năm thì đổ, còn Đảng ta đến tuổi 73
lại lãnh đạo cả dân tộc đẩy mạnh công cuộc đổi mới, thực hiện chủ nghĩa xã
hội, hiện đại hóa đất nước, đưa đất nước tiến vào thế kỷ XXI theo định hướng
xã hội chủ nghĩa.
Trong
cuộc chiến đấu lâu dài, gian khổ và ác liệt, Đảng đã lãnh đạo cả dân tộc
đánh thắng nhiều kẻ thù xâm lược - Nhật, Pháp, Mỹ, Tàu Tưởng. Sau thắng lợi
của Cách Mạng Tháng Tám năm 1945, chính quyền cách mạng được thành lập,
nhưng liền sau đó là hai cuộc kháng chiến đã kéo dài suốt 30 năm. Từ 1979
đến 1989 lại liên tiếp đối phó với hai cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới
phía Bắc và phía Tây Nam, giúp nhân dân Cam-pu-chia đánh thắng chế độ diệt
chủng và giữ vững nền độc lập. Phải sau năm 1989-1990 đất nước ta mới được
yên bình. Được yên bình mới chỉ có hơn 10 năm.
Trước
kia chúng ta thường nói đánh thắng hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống
Mỹ là không đúng. Phải nói là bốn cuộc chiến tranh.
Chính
trong cuộc đấu tranh gian khổ, quyết liệt ấy Đảng ta đã được rèn luyện và
trưởng thành. Đảng lãnh đạo cả dân tộc, gắn liền với dân tộc, dân tộc là môi
trường sống của Đảng. Đảng từ dân tộc mà ra.
Nước ta kỳ vĩ
lắm. Dân tộc ta anh hùng lắm. Dân tộc được hình thành từ khi lập nước. Các
triều đại phong kiến, muốn giữ được ngôi vua thì vua cũng phải gắn với dân
tộc.
Gia Long có
hai mặt : một mặt là mở mang bờ cõi, thống nhất Nam Bắc ; một mặt lại dựa
vào Pháp để chống Tây Sơn, định nhường Côn Đảo cho Pháp. Nhưng ông lại không
nhường ngôi cho con cả là Hoàng Tử Cảnh, mà lại nhường ngôi cho con thứ là
Minh Mạng. Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức cũng có lòng yêu nước, nhưng mù
quáng.
Đảng viên
cộng sản cũng như mọi người thuộc các giai tầng khác nhau, đều được tôi
luyện trong đấu tranh cách mạng. Trong kháng chiến chống ngoại xâm, ông nông
dân cũng vác bàn thờ ra lát đường. Anh tiểu tư sản, trí thức đi kháng chiến
cũng áo vải, quần thô, sống cuộc đời kham khổ, cũng "ba cùng" với quần chúng
lao động, cũng trở thành vô sản. Những nhược điểm vốn có của tiểu tư sản,
trí thức đã bị loại trừ dần.
Đi theo
Đảng, cả dân tộc đã đứng dậy kháng chiến chống ngoại xâm. Tính cộng đồng,
tinh thần đoàn kết của dân tộc càng phát huy cao độ.
Phong kiến
ở nước ta không có lâu đài, thành quách gì ghê gớm. Cơ ngơi chỉ bằng nhà sau
của vua chúa các nước.
Bản thân
tôi năm 1991 xin về hưu cũng chưa hiểu tư tưởng Hồ Chí Minh như bây giờ. Bác
nói từng câu từng chữ nghe rất hay, nhưng chưa hiểu rõ tính hệ thống của tư
tưởng của Bác.
Sự đổ vỡ
của chế độ xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô, Đông Âu đã làm sáng tỏ nhiều điều.
Qua lịch sử các đảng cộng sản các nước cũng như lịch sử Đảng ta và cuộc đời
của Bác Hồ, chúng ta càng hiểu rõ hơn nhiều vấn đề của chủ nghĩa Mác-Lênin.
Theo quan điểm của Mác, Lênin, học thuyết của các ông không phải đứng nguyên
một chỗ, nó phải phát triển, không phát triển thì không biện chứng.
Chủ nghĩa
Lênin là chủ nghĩa Mác thời đế quốc chủ nghĩa. Đến Lênin thì mới có vấn đề
nắm chính quyền, chính sách kinh tế mới, biến chủ nghĩa xã hội từ lý thuyết
trở thành hiện thực.
Chủ nghĩa
Mác-Lênin xuất phát từ phương Tây. Mác, Lênin chưa có điều kiện nghiên cứu
sâu về phương Đông, chiếm 2/5 nhân loại.
Đảng Cộng
Sản Trung Quốc là đảng ở một nước lớn ở phương Đông. Mao Trạch Đông nhấn mạnh
đấu tranh giai cấp, con người rất cao ngạo, cứ xem bài Tuyết Từ thì rõ. Ông
ta chửi Khổng, Lưu Thiếu Kỳ có phát triển một bước chủ nghĩa Mác-Lênin, nhưng
cũng chưa làm được bao nhiêu.
Đến Bác
Hồ, tư tưởng phương Đông thấm vào Bác rất rõ, cứ xem cuốn "Sửa đổi lối làm
việc" cũng có thể thấy được điều này. Hồ Chí Minh đã phát triển chủ nghĩa
Mác-Lênin lên một bước mới, kết hợp được phương Tây với phương Đông, cả tư
tưởng, văn hóa, văn minh, đặc biệt thể hiện tính nhân văn cao hơn. Hồ Chí
Minh được đánh giá là một danh nhân văn hóa của thế giới vì ở Hồ Chí Minh,
trí tuệ, đạo đức, tư tưởng, tác phong kết hợp rất nhuần nhuyễn, Đông-Tây kết
hợp rất nhuần nhuyễn.
Bây giờ ở
Trung Quốc, người ta lại trở lại với Nho giáo, chú ý giáo dục về Nho giáo.
Kết hợp
văn hóa phương Đông với văn hóa phương Tây, sẽ giúp ta hiểu chủ nghĩa
Mác-Lênin không khô khan, thô bạo, không làm mất đi tình người như đã xẩy ra
trong cải cách ruộng đất hay cải tạo xã hội chủ nghĩa trước kia.
Chế độ xã
hội chủ nghĩa cũng đã sản sinh ra hai ông độc tài : Xit-ta-lin và Mao Trạch
Đông.
Dập theo
kiểu này, trong đấu tranh giai cấp có người ở ta nói báng bổ : dù là cha tôi
nếu là đối kháng, tôi cũng giết.
Trước kia,
nhà tôi có mấy anh em bị tù, tôi đã nói với mẹ tôi : Mẹ ơi nước mất thì nhà
tan, thôi mẹ đừng khóc nữa. Nói thế, tôi tưởng có thể an ủi được mẹ tôi, nhưng
về sau nghĩ lại thấy nói như vậy thì làm sao cụ chấp nhận được.
Chủ nghĩa
đế quốc vẽ người cộng sản mồm ngậm dao găm, máu chảy ròng ròng, để mọi người
hoảng sợ cho rằng người cộng sản là người không có tình, tất nhiên là bậy,
nhưng không phải không có căn cứ từ một số người cộng sản đã tuyệt đối hóa
đấu tranh giai cấp, hiểu đấu tranh giai cấp một cách cực đoan.
Từ đó
chúng ta càng thấy quý tư tưởng Bác Hồ, tư tưởng phương Đông.
Dân tộc
mình xuất phát từ Bách Việt, từ văn hóa phương Đông. Nhưng rồi ta lại chịu ảnh
hưởng của văn hóa phương Tây (Pháp, Nga), đụng độ với Trung Quốc. Đã có lúc
bất cứ cái gì có dính đến Trung Quốc đều phản bác, thậm chí nói ta nguồn gốc
Mã Lai. Thực ra ta giống Trung Quốc nhất : đũa, ngôn ngữ (chữ Hán Nôm đến
40%, thậm chí 80%).
Tôi thấy
lạ : tại sao trong trường học, ta lại bỏ không dạy Hán Nôm, không dạy
Nho-Phật-Lão ? Nếu không hiểu phương Đông thì làm sao hiểu được Tư tưởng Hồ
Chí Minh. Thời Tây tôi đi học, mỗi tuần còn mấy giờ Hán Nôm.
Ta bây
giờ lúc nào cũng nói văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc, nhưng đó chỉ là nói mồm
thôi. Phải chăng văn hóa của ta bây giờ đang đứng giữa ngã ba đường, không
cẩn thận thì đi đến khủng hoảng về văn hóa. Cấu trúc câu văn bây giờ theo phương
Tây cả.
Phải suy
nghĩ nhiều về Trung Quốc. Tại sao truyện Tây Du Ký lại có sức thu hút ghê
gớm như vậy ? Đối với mọi người, chẳng có phân biệt giai cấp hay dân tộc,
nam phụ lão ấu đều thích, tính tư tưởng rất cao.
Đối với
tư tưởng Hồ Chí Minh, nhất thiết phải hệ thống hóa lại. Cứ mập mờ, hô khẩu
hiệu mãi thì hỏng. Đây là vấn đề cốt lõi để xây dựng Đảng.
Trong Đảng
bây giờ có nhiều bế tắc. Tư tưởng đóng băng lắm, lại lai căng nữa.
Để xây
dựng Đảng phải phân tích lịch sử, tổng kết lịch sử. Tại sao một đảng như Đảng
ta lại lãnh đạo được Cách Mạng Tháng Tám thành công, chỉ sau Cách Mạng Tháng
Mười Nga ? Một nước không có tên trên bản đồ thế giới, một dân tộc nghèo đói
mù chữ lại đánh thắng được những kẻ địch mạnh nhất thế giới - ba lần thắng
Nguyên Mông, thắng Minh, Thanh, thắng Pháp, Mỹ… Dân tộc ta có tính cộng đồng
rất cao.
Ta xây
dựng chủ nghĩa xã hội từ điểm xuất phát rất thấp về kinh tế, văn hóa, xã hội,
nhưng lại thực hiện được xóa đói giảm nghèo rất tốt, thực hiện việc từ thiện
rất tốt. Là tại sao ? Phải chăng do tính cộng đồng, do tinh thần thương người
như thể thương thân, lá lành đùm lá rách đã được phát huy trong điều kiện
mới hiện nay.
Ta chưa
giàu, nhưng có thể xây dựng được một xã hội tốt đẹp, công bằng, một xã hội
văn hóa và đạo đức. Nếu coi thường văn hóa dân tộc là rất sai lầm.
Phải tổng
kết lịch sử, tổng kết sự đổ vỡ của chế độ xã hội chủ nghĩa. Có rất nhiều bài
học về xây dựng Đảng.
Hòa Thượng
Thích Quảng Đức tự thiêu đã 40 năm rồi. Ông ta có xứng đáng là anh hùng dân
tộc không ? Phải kỷ niệm ông ta chứ !
Có phải
Đảng mình kiêu ngạo không ? Chỉ thấy phía mình mà không thấy phía những người
khác. Nghĩa trang cụ Phan Bội Châu ở Huế, để rêu phong gần như không có người
trông coi. Tôi đã nói nhiều lần nhưng chẳng ăn thua gì.
Nhân dân
ta tôn thờ Trần Hưng Đạo là Thánh. Còn ta đối với Trần Hưng Đạo ra sao ?
Về Đảng
ta hiện nay, có thể nói tiêu cực từ chóp bu trở xuống, tràn lan tất cả.
Vợ Trần Đức
Lương xây nhà lớn. Con Phan Văn Khải làm ăn đủ kiểu. Xây dựng cơ bản thất
thoát 40-50%. Ăn kinh khủng, giàu kinh khủng. Còn bao nhiêu người, bao nhiêu
trường hợp biết mà vẫn bỏ qua.
Một dân
tộc, một đảng, một đội ngũ cán bộ đã được rèn luyện, thử thách không thua gì
thiên hạ, mà taị sao bây giờ lại như thế này ?
Đề ra ba
giảm, nhưng trong thực tế lại thành ba tăng.
Học bây
giờ cũng theo kiểu thực dụng, mì ăn liền, miễn sao làm ra nhiều tiền là được.
Phải chăng tiền mới là mục tiêu, lý tưởng.
Môn sử
học có chỗ bắt buộc phải thi, có chỗ không, và nếu có thi cũng đặt cho nó
một hệ số thấp nhất.
Ta không
giữ được những cái cơ bản, văn hóa, đạo đức phương Đông không dạy - trong
nhà trường đặt vấn đề "Tiên học lễ, hậu học văn" vẫn đúng. Trước nhất là phải
rèn nhân cách; có dạy nhân cách thì con người mới hiểu được Tổ quốc, mới
hiểu được Bác Hồ.
Bộ trưởng
Bộ giáo dục mà không hiểu văn hóa phương Đông, không hiểu Hồ Chí Minh làm
sao làm được bộ trưởng.
Rõ ràng
bây giờ phải bổ sung, phải đào tạo lại.
Lãnh đạo
bây giờ không có tầm chiến lược. Thiên về kinh tế nhiều. Nhiều cái không
ngang tầm. Đạo đức để tùm lum.
Muốn xây
dựng Đảng phải hiểu dân tộc, phải hiểu lịch sử, phải biết tổng kết lịch sử.
Phải coi lại cái gốc của dân tộc của phương Đông. Không thì nguy hiểm lắm.
Không làm
sao làm giảm được ma tuý, mại dâm, tội phạm, trong khi có hàng triệu thanh
niên cộng sản.
Ta chỉ
ứng phó trước mắt, chữa cháy thôi.
Con người
ta có ba cái : nhân cách đạo đức, lý tưởng, đời sống vật chất-thu nhập. Ba
cái đó tạo thành động lực đưa đến hành động. Phải xây dựng ba cái này một
cách cơ bản.
Liên Xô
đổ, thực sự là một cú sốc lớn, làm suy giảm niềm tin. Vấn đề này chưa ai
giải quyết được. Mới giải quyết được khủng hoảng kinh tế, còn khủng hoảng
niềm tin thì chưa giải quyết được.
Tình trạng
mê tín dị đoan đang phát triển ngay trong Đảng : cúng bái, bói toán, tướng
số, theo đạo Phật… Vợ con cán bộ cao cấp và ngay một số cán bộ cao cấp cũng
mê tín.
Trong
nhân dân thì các tôn giáo phát triển mạnh, nhất là đạo Tin lành. Hãy xem
tình hình ở Tây Nam Bộ, Tây Nguyên, Tây Bắc, các vùng phên dậu của đất nước,
các vùng căn cứ địa cách mạng cũ thì thấy mối nguy từ bên trong cứ lớn dần.
Tôi cho
rằng các nhà tư tưởng, lý luận đều tránh né hết. Nếu vậy tình hình sẽ đi đến
đâu.
Vấn đề
sống chết bây giờ là chúng ta phải xây dựng một xã hội như thế nào mới đúng
định hướng xã hội chủ nghĩa. Không phải chỉ có nói miệng cho hay, viết cho
suôn sẻ, mà vấn đề là làm, là xây dựng trong hiện thực.
Làm sao
khoảng cách giàu nghèo ngày càng thu hẹp : giữa người với người, giữa các
vùng miền, giữa các dân tộc, có làm như vậy thì mới có cơ sở để xây dựng Đảng.
Có hai
mặt : một mặt là phát triển kinh tế, còn một mặt là đồng tiền không tình nghĩa
như Mác đã nói. Mặt trái của kinh tế thị trường đã đi vào bộ phận lãnh đạo
cao nhất của mình rồi.
Làm thế
nào để giải quyết tình hình trên. Phải thực hiện công bằng xã hội, thu hẹp
khoảng cách giàu nghèo. Tìm cách làm không duy ý chí, phù hợp với dân tộc.
Lãnh đạo phải tập trung, tích cực. Phải chú ý giải quyết các chính sách xã
hội.
Trước kia
Lênin nói : Khi có chính quyền, thì những cái cải lương đều có tính cách mạng.
Nếu để
tiêu cực càng nhiều thì càng xa chủ nghĩa xã hội.
Hãy xem
như Hà Lan, có người Hà Lan nói nước tôi là nước tư bản, nhưng trợ cấp thất
nghiệp là 700 USD, mọi người đều được học hành không mất tiền. Như vậy ta
còn phải phấn đấu rất nhiều nữa mới có thể nói đến những ưu việt của chủ nghĩa
xã hội.
Phải đi
vào người dân, người nghèo. Ông Mao có chủ trương : "Thầy thuốc chân đất",
như vậy cũng hay.
Còn chế
độ ta bây giờ là gì ? Phải chăng đang là chế độ tư bản hạng bét. Ta đã có gì
là chủ nghĩa xã hội ?
Yêu cầu
lớn bây giờ không phải là phát triển Đảng, mà là củng cố Đảng. Phải làm một
cách cơ bản. Bằng huy động các mặt văn hóa, giáo dục, tư tưởng và bằng phong
trào quần chúng.
Tình hình
trầm trọng lắm. Phải có những biện pháp tổng hợp, toàn diện để chỉnh đốn,
củng cố Đảng nếu không thì hỏng. Từ năm 1999 ta đưa ra Nghị quyết 6 (lần 2)
nhưng kết quả không đạt mong muốn.
Tôi nhớ
Bác Hồ có lần nói với Bộ Chính Trị : "Các chú tự phê bình - phê bình tốt thì
Bác mổ heo cho các chú ăn".
Tình hình
trong Đảng hiện nay phải đánh giá cho đúng. Nhiều tệ nạn tiêu cực phải thấy
cho hết : che đậy sai lầm tội lỗi cho nhau, lợi dụng phê bình để tố cáo, lật
đổ nhau, niềm tin bị khủng hoảng… không củng cố mà cứ phát triển thì Đảng
cũng hỏng./.
Mai Chí Thọ
|