|
Tệ
nạn mãi dâùm tại Việt Nam
Trên từng cây số
Hà Ngọc Báu
Rất khó có một cái nhìn
tổng quát về nạn mãi dâm hiện nay tại Việt Nam, vì nó sinh hoạt rất kín đáo.
Nhưng khi tấm màn bao phủ bên ngoài được vén lên, người ta sẽ chứng kiến một
sự thật kinh hoàng : nghề mãi dâm xuất hiện ở khắp mọi nơi và dưới mọi hình
thức. Theo cách nói dân gian, nó đã vượt trên từng cây số vì không còn giới
hạn luân lý hay pháp lý nào có thể ngăn cản. Báo động !
Một sinh hoạt rất là náo nhiệt
Hiện nay không nơi nào
trong nước không có nạn mãi dâm : từ Cà Mau đến biên giới Trung Quốc, từ
thành thị xuống thôn quê, từ đồng bằng lên miền núi, từ trường học đến các
hàng quán. Ai cũng biết sự nguy hại của các bệnh truyền nhiễm qua đường tình
dục, nhưng chẳng ai lo sợ, "trời kêu ai người nấy dạ".
Trong thực tế cũng ít ai
sử dụng cụm từ "mãi dâm" để nói đến nghề này, người trong nước dùng những
danh xưng rất lịch sự : quan hệ và tâm sự, để ám chỉ sinh hoạt mua bán xác
thịt này. "Quan hệ" có nghĩa là làm tình chứ không phải là giao tiếp hay
trao đổi ngoại giao gì cả, và chỉ dành riêng cho các cô gái trẻ tuổi mà thôi.
Khi đã quá 30 tuổi, vì hoàn cảnh phải tiếp tục bán dâm, các cô chỉ có thể "tâm
sự" mà thôi, nghĩa là dùng miệng lưỡi để "nói chuyện" với bộ phận sinh dục
của người đàn ông.
Tại Sài Gòn, dịch vụ mãi
dâm không bao giờ ngừng nghỉ. Những kỹ nữ có đủ khả năng "quan he" thường tụ
tập một cách kín đáo quanh những "bãi đáp" dọc các đường Hàm Nghi, Nguyễn
Bỉnh Khiêm, Lê Duẩn, Nguyễn Thị Minh Khai, Nguyễn Trọng Tuyển, Tú Xương,
Nguyễn Thông, Nguyễn Chí Thanh... Xa trung tâm thành phố là những "chợ tình"
: Ngô Quyền, Cầu Thị Nghè, các khu Bình Hưng Hòa, Gò Vấp, Bình Thới, Bình
Quới, Thanh Đa, Tân Bình, Bình Thạnh... Về đêm các cô tràn đường phố, trà
trộn với khách qua đường, kiếm khách. Phải có con mắt tinh đời lắm mới biết
hoa nào là "bướm đêm". Để tránh công an, những cô "gái Attila" (lái xe gắn
máy hiệu Attila của Đại Hàn) lượn quanh các đường phố của Quận 1, từ Dinh
Thống Nhất đến đường Lê Duẩn, từ đường Đồng Khởi (Tự Do cũ) đến bến Bạch
Đằng, để chào hàng. Những người chỉ có khả năng "tâm sự" thì tập trung quanh
các công viên hay trạm đón xe về đêm để hành nghề : công viên Con Rùa, công
viên 23 tháng 8, các công viên chung quanh dinh Thống Nhất, khu Tân Bình, Gò
Vấp...
Miền Bắc cũng không thua
gì. Trên đường 5 từ Hà Nội đi Lạng Sơn chừng 10 cây số, các động chứa gái
tại đây mặc dù làm việc ngày đêm vẫn không thể thỏa mãn yêu cầu của khách
chơi, từ 300 đến 500 người mỗi ngày. Đa số khách chơi tại đây là cán bộ nhà
nước vì các số xe đều mang biển màu xanh. Khu Phố Nối đường 5, còn có tên "chợ
khoái lạc", là nơi buôn bán thể xác phụ nữ một cách công khai và rầm rộ. Bãi
biển Đồ Sơn, khu du lịch đẹp nhất nước, là một ổ mãi dâm đồ sộ : các Khu
295, Khu 1, Khu Bến Nghiêng, Khu Xây Dựng ven bờ biển K2.
Miền thượng du Cao Bằng,
Lạng Sơn cũng có mãi dâm, nhưng cách gọi này còn khá xa lạ với người thiểu
số. Các cô gái thiểu số thường xin "bao cao su" và mời "quan hệ" ngay trong
khu rừng gần đấy. Cao nguyên miền Trung (Gia Lai, Xuân Lộc, Đồng Nai) cũng
có mãi dâm, những thiếu nữ gốc thiểu số đứng ngồi dọc các quốc lộ chờ khách
mua hoa, khi đã đồng ý giá cả khách vào những căn chòi gần đó, chỉ có một
cái võng, để quan hệ. Đà Lạt, thành phố sương mù, cũng không tránh khỏi nạn
mãi dâm, các quán "cà phê tình" mọc lên khắp nơi (Tây Thi, Bông Hồng giấy,
Tây Hồ, Trà Mi) khách muốn gì cũng có.
Đồng bằng sông Cửu Long
thì khỏi nói, dịch vụ đưa gái quê ra thành phố bán cho đàn ông nước ngoài
hay sang Campuchia hành nghề mãi dâm rất thịnh hành. Tại Cần Thơ, thủ đô
miền Tây (Tây Đô), các động mãi dâm tập trung quanh quận Ninh Kiều, đặc biệt
là trên đường Nguyễn Văn Cừ, phường An Bình, dưới hình thức những quán cà
phê. Khu vực Cầu Dơi, thị xã Tân An, tỉnh Long An, trên Quốc lộ 1A, còn có
tên là "xa lộ tình", xác thịt phụ nữ chỉ là một món hàng được trao đổi hay
mua bán một cách bình thường.
Đáng lo lắng nhất là
phong trào gái mãi dâm vị thành niên. Tỷ lệ các bé gái tuổi từ 13 đến 16 lén
lút hành nghề mãi dâm và có bầu phải phá thai rất cao : 70% các vụ phá thai.
Lý do bán thân các các em này chỉ giản dị là để có tiền ăn diện và sắm xe
gắn máy.
Một sinh hoạt thiên hình vạn
trạng
Vì bị cấm đoán, Việt Nam
có lẽ là quốc gia có nhiều hình thức mua bán dâm độc đáo nhất thế giới.
Những gì liên quan đến dịch vụ "ôm", trừ nghề lái xe ôm, đều là mãi dâm. Giá
từ 100.000 đồng (cho một lần) tới một triệu (nếu qua đêm).
Từ thành thị đến thôn quê,
nơi nào cũng có quán bia và cà phê karaokê ôm. Đây là những tụ điểm mua bán
dâm trá hình được các cơ quan chính quyền địa phương bao che, vì đây là một
nguồn lợi rất lớn mà không viên chức chính quyền địa phương nào có thể bỏ
qua. Biến thể của những quán bia và cà phê ôm này là các quán "cà phê võng",
"cà phê chòi", "cà phê chuồng", "cà phê mùng" và "cà phê giường". Gần đây
còn đẻ ra nghề "ngủ trưa ôm" dành cho những ai muốn co giản giữa hai buổi
làm việc. Ngoài ra còn có các nghề "bi da ôm", "cắt tóc ôm". Có nơi "cắt tóc
bằng răng", nghĩa là thụ dâm bằng miệng. Ở Hà Nội còn có nghề "bơi ôm" trong
các hồ bơi công cộng Tây Hồ, Bách Khoa, Thắng Lợi, Thái Hà và trong các
khách sạn Daewoo, Ngọc Khánh, Bốn Mùa, Sao Mai…, các cô mặc áo tắm hở hang
đi nhởn nhơ mời gọi hàng ôm, trên bờ hoặc dưới nước. Tất cả các nghề "ôm"
này chỉ có một mục đích là để khách mua dâm được thỏa mãn tình dục trong một
không gian nhỏ hẹp và một thời gian ngắn ngủi.
Những ai không thích ôm
thì tìm những dịch vụ mãi dâm khác kín đáo và lịch sự hơn. Các cô này thường
rất trẻ đẹp, có điện thoại di động, tầm hoạt động vừa rộng vừa xa, dễ trá
hình khi phải ra vào khách sạn. Có nhiều loại mãi dâm trá hình, từ sang đến
bình dân : gái gọi (call girl) chỉ dành riêng cho cán bộ cao cấp hay khách
nước ngoài đặc biệt ; người mẫu, hay bướm đêm, là những cô gái bán bar rất
xinh đẹp, dáng người cao thon và mảnh khảnh, giá khá đắt khi muốn quan hệ ;
gái bao là những cô giá bán bar được khách Hồng Kông, Đài Loan, Đại Hàn bao
sống chung một thời gian đến khi về nước ; gái BR (bartender) hành
nghề tiếp thị rượu bia, thường là các loại rượu đác tiền (Cognac XO, tệ lắm
cũng Rémy Martin) có thể được quan hệ nếu có yêu cầu ; gái mát xa (massage)
dạo, vừa xoa bóp vừa bán dâm khi cần ; các cô bán vé số dạo, thường là các
bé gái sẵn sàng bán vé sổ liền nơi nào khách muốn.
Riêng tại các vũ trường,
discothèque, các cô phục vụ tại đây thì bất cần đời, muốn quan hệ hay tâm sự
gì cũng được miễn sao có tiền để mua ma túy và thuốc gây ảo là được. Khách
tại đây thường người nước ngoài, Việt kiều và những người kiếm tiền dễ dàng.
Giá một vé để tâm sự cho hai giờ là 100 USD, muốn đi xa hơn thì 500 USD.
Dịch vụ sex hiện đang
đang lan tràn trên Internet, khách chơi có thể chat để tìm người vừa ý.
Trong các quán café-internet, các cô bé còn vạch áo, vạch quần khêu dâm bằng
webcam trên mạng. Trên đường phố các cô gái choai choai cố tình ăn mặc hở
han khêu gợi khách bộ hành.
Những phụ nữ có tiền,
tuổi từ 40 đến 60, muốn tìm của lạ, có thể tìm trai mãi dâm. Hạng sang là
dân nhảy tại các trường dạy nhảy, nếu chi đẹp các bà có thể bao luôn về nhà
làm của riêng. Bình dân hơn là những thanh niên đứng trên các đường Lê Duẩn,
Nguyễn Bỉnh Khiêm, gần Sở Thú, Cầu Thị Nghè... và trong một số bar chuyên
biệt về đêm chờ khách. Có cả một website sex nam và của giới đồng tính luyến
ái nam (gay).
Lấy chồng Đài Loan
Lấy chồng Đài Loan ngày
nay không còn xa lạ đối với một ai. Phong trào này đã có từ hơn 10 năm qua.
Hiện nay trên toàn quốc, thật ra là toàn miền Tây, khoảng 100.000 cô gái
Việt Nam đã lấy chồng chính thức sang Đài Loan. Chỉ riêng tại Cần Thơ, nếu
tính từ 1995 đến nay đã có hơn 30.000 cô lấy chồng Đài Loan. Tây Ninh cũng
không thua gì, hơn 20.000 thiếu nữ từ các huyện Gò Dầu, Tân Biên, Bến Cầu,
Hòa Thành "lên xe hoa" về Đài Loan.
Tại Sài Gòn, từ 6 giờ
sáng, từng đoàn thiếu nữ từ miền Tây lên, có lúc có cả trăm cô, ăn mặc chỉnh
tề, đến tụ tập trên các đường An Dương Vương, Trần Phú, Mũi Tàu, An Bình (cách
chợ An Đông chừng 100 mét) chờ được "chồng Đài Loan" xem mặt. Từ 8 giờ sáng
trở đi, từng đoàn xe ôm xà tới chở các cô đi biệt tích, rồi một vài giờ sau
chở một vài cô đó trở về… vì không được chọn. Cứ thế đoàn xe ôm hoạt động
liên tục từ 8 giờ sáng đến 11 giờ trưa rồi chấm dứt, cô nào không được chọn
thì đón xe về quê để tờ mờ sáng hôm sau trở lại.
Dịch vụ này không tình cờ,
tất cả đều được tổ chức rất qui củ. Các cô đã được các bà mối tiếp xúc từ
dưới quê, đưa lên Sài Gòn để gả, thật ra là bán, cho người Đài Loan. Nếu
thành công, sau khi trừ mọi chi phí gia đình mỗi cô nhận được từ 100 đến 200
USD. Những cô bị từ chối thường được "hướng dẫn" hành nghề mãi dâm ngay
trong nước hoặc Campuchia để trả nợ.
Tuy vậy chồng Đài Loan
chỉ được các cô gái Việt Nam xếp vào loại 3, nghĩa là không có gì danh giá
cho lắm. Loại 2 là những người đàn ông châu Á khác (Thaùi Lan, Singapore,
Hồng Kông, Đại Hàn, Mã Lai…), chịu chi tiền hơn. Loại 1 là người châu Âu (Mỹ,
Pháp, Úc) sẵn sàng trả giá cao và được đưa vào những nơi "sang trọng".
Lý do lấy chồng Đài Loan
rất giản dị, các cô gái quê muốn thoát khỏi cảnh nghèo khó tại nông thôn (làm
quần quật suốt ngày chỉ kiếm được cao lắm từ 2.000 đến 5.000 đồng, tức 0,30
cent USD) và hưởng cuộc sống tiện nghi ở nước ngoài. Hơn nữa nếu có cơ hội
các cô sẽ tìm cách đưa cả gia đình sang Đài Loan kiếm tiền. Ngày nay chỉ có
tiền là trên hết, các cô gái quê sẵn sàng lấy bất cứ ai và làm bất cứ nghề
gì, kể cả nghề mãi dâm, để có được nhiều tiền gởi tiền về cho gia đình xây
nhà cất phố, hay để làm vốn riêng. Mặc dù có thể bị bạc đãi hay bị rao bán
trên mạng internat như người ta được biết, phần lớn các cô gái Việt Nam vẫn
thích ở lại Đài Loan vì có thể kiếm tiền dễ dàng hơn tại quê nhà.
Thấy gì qua hiện tượng này ?
Phong trào mãi dâm lên cao tại Việt
Nam không phải tình cờ. Đó là hậu quả của một xã hội bế tắc và cũng là phản
ứng trước một xã hội chứa đầy bất công. Ai cũng muốn có một cuộc sống bình
thường, đủ ăn đủ mặc, nhưng tổ chức xã hội Việt Nam ngày nay không cho phép
những người làm ăn lương thiện có một chỗ đứng xứng đáng. Trước mắt họ là
các cấp chính quyền, từ trung ương đến địa phương, duy trì một kỷ luật sắt để
độc quyền vơ vét thật nhiều tiền và của cãi vào túi riêng. Vì không thể chống
đối lại chính quyền, người dân chỉ biết tìm quên trong những thú vui vật chất,
nhậu nhẹt và truy hoan. Một hiện tượng chung là không còn ai nghĩ đến tương
lai đất nước, kể cả những người trong chính quyền. Mạnh ai nấy sống.
Trước nhu cầu tìm kiếm khoái
lạc, Việt Nam là vùng đất tốt để phong trào mãi dâm phát triển. Những thiếu
nữ không có công ăn việc làm ở thôn quê dễ sa vào cạm bẫy mãi dâm, vì đây là
một nghề không cần nhiều vốn và kinh nghiệm nhưng có thể mang lại rất nhiều
tiền nếu gặp may (khách hào hoa hay người nước ngoài). Một sự thật đáng buồn
khác là phần lớn những người hành nghề mãi dâm tại Việt Nam là do tự nguyện,
dó đó không ai có thể ngăn cản được, họ bất chấp luân thường đạo lý và pháp
luật.
Dù sao trách nhiệm chính vẫn
thuộc về chính quyền : bất lực trong việc bài trừ tham nhũng và tạo ra công
ăn việc làm, dân chúng mất lòng tin vào tương lai đất nước nên sẵn sàng làm
bất cứ việc gì miễn là có tiền.
Hà Ngọc Báu
(Bruxelles)
|