|
Tháng 12 dương lịch có lễ Tạ Ơn (Thanksgiving), lễ Giáng sinh (Christmas),
mùa sống vui xum họp, chia sẻ và khoan thứ, cho nên người bản tính lạc quan
(dễ tính, đúng hơn) đã vội mừng rằng có dấu hiệu cởi mở, tiến bộ đổi mới, vì
nhà nước "ta" (quyết không phải "tôi") vừa tuyên xử chiến sĩ dân chủ Trần
Dũng Tiến mười tháng mấy ngày (thời gian ông đã ngồi tù) ; và giảm án mấy
người cháu cha Lý (theo chiều hướng tương tự). Nhưng dư luận sáng suốt, nhận
định ngay rằng đó là thủ đoạn quen thuộc (từ thời ngang nhiên "Nam kỳ Đồng
khởi tiêu Công lý") dưới dạng đổi mới, lấy hình thức pháp luật (luật tùy
tiện, xử dụng ngay trước tòa "Nhà Pháp luật" nước Pháp viện trợ) hợp thức
hóa thời gian giam giữ những người vô tội, ngõ hầu có thể cho họ ra về.
Chẳng qua là một hạ sách để vớt vát thể diện ; đồng thời hy vọng làm giảm áp
lực quốc nội và quốc tế đòi hỏi công đạo.
Như
thường lệ, trong vụ việc Trần Dũng Tiến nhà nước không nhìn nhận sai lầm ;
tất nhiên không cởi không mới gì hết. Và nhất định xử "gián điệp" NguyễnVũ
Bình (tin chót). Còn tiếp tục "tạm giam" ad libitum - tùy hứng - quá thời
hạn luật định, chưa buồn công bố tội trạng cáo buộc các chiến sĩ dân chủ
Phạm Quế Dương, Trần Khuê, Nguyễn Đan Quế ; cũng chưa chịu thả nốt Lê Chí
Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Đình Huy... Phát ngôn viên
nhà nước nhiều lần khẳng định : không có tù nhân chính trị. Đúng quá, bởi
chưng chỉ có tù nhân "gián điệp" (xin nhắc lại rằng bị kết án nặng hơn cả là
Nguyễn Khắc Toàn, về tội dùng e-mail tán tỉnh hò hẹn với một nữ Việt kiều)
và những tù nhân lạm dụng "dân chủ" (chiếc bánh mà các nạn nhân tội nghiệp -
cùng với thi sĩ Hồ Dzếnh và mấy thế hệ tiếp nối - chỉ được nghe đảng hùng
hồn mô tả rất là ngon lành tuyệt hảo, chưa bao giờ có hạnh phúc mắt thấy tay
cầm miệng nếm ! Đòi ăn bánh vẽ, không phải là "lạm dụng" ư ?).
|