[an error occurred while processing this directive]
[an error occurred while processing this directive]  
Tản mạn:

Chuyện Con Cúi

Nghiêm Văn Thạch

    Tháng 12 dương lịch có lễ Tạ Ơn (Thanksgiving), lễ Giáng sinh (Christmas), mùa sống vui xum họp, chia sẻ và khoan thứ, cho nên người bản tính lạc quan (dễ tính, đúng hơn) đã vội mừng rằng có dấu hiệu cởi mở, tiến bộ đổi mới, vì nhà nước "ta" (quyết không phải "tôi") vừa tuyên xử chiến sĩ dân chủ Trần Dũng Tiến mười tháng mấy ngày (thời gian ông đã ngồi tù) ; và giảm án mấy người cháu cha Lý (theo chiều hướng tương tự). Nhưng dư luận sáng suốt, nhận định ngay rằng đó là thủ đoạn quen thuộc (từ thời ngang nhiên "Nam kỳ Đồng khởi tiêu Công lý") dưới dạng đổi mới, lấy hình thức pháp luật (luật tùy tiện, xử dụng ngay trước tòa "Nhà Pháp luật" nước Pháp viện trợ) hợp thức hóa thời gian giam giữ những người vô tội, ngõ hầu có thể cho họ ra về. Chẳng qua là một hạ sách để vớt vát thể diện ; đồng thời hy vọng làm giảm áp lực quốc nội và quốc tế đòi hỏi công đạo.

     Như thường lệ, trong vụ việc Trần Dũng Tiến nhà nước không nhìn nhận sai lầm ; tất nhiên không cởi không mới gì hết. Và nhất định xử "gián điệp" NguyễnVũ Bình (tin chót). Còn tiếp tục "tạm giam" ad libitum - tùy hứng - quá thời hạn luật định, chưa buồn công bố tội trạng cáo buộc các chiến sĩ dân chủ Phạm Quế Dương, Trần Khuê, Nguyễn Đan Quế ; cũng chưa chịu thả nốt Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Đình Huy... Phát ngôn viên nhà nước nhiều lần khẳng định : không có tù nhân chính trị. Đúng quá, bởi chưng chỉ có tù nhân "gián điệp" (xin nhắc lại rằng bị kết án nặng hơn cả là Nguyễn Khắc Toàn, về tội dùng e-mail tán tỉnh hò hẹn với một nữ Việt kiều) và những tù nhân lạm dụng "dân chủ" (chiếc bánh mà các nạn nhân tội nghiệp - cùng với thi sĩ Hồ Dzếnh và mấy thế hệ tiếp nối - chỉ được nghe đảng hùng hồn mô tả rất là ngon lành tuyệt hảo, chưa bao giờ có hạnh phúc mắt thấy tay cầm miệng nếm ! Đòi ăn bánh vẽ, không phải là "lạm dụng" ư ?).

     Tinh thần khoan thứ trong mùa lễ trọng không đủ cho người bình thường hết dè dặt (vì quá nhiều kinh nghiệm phũ phàng). Thực tế cho thấy chỉ ít lâu sau khi nhà nước vội vã rút lại lời miệt thị và phản kháng Tòa Thánh Vatican (thực hỗn láo vô duyên lại không có ảnh hưởng, tác dụng) để tõn tẽn thừa nhận sự phong nhậm vị tân Hồng y Công giáoViệt Nam, ủy ban nhân dân và công an quận Tân Bình, ngay giữa đô thành Saigon, đã mưu toan chiếm đất, cấm xây nhà nguyện, bắt cóc thày giảng đem đi biệt tích, giam mục sư và một số tín hữu của Tin Lành giáo. Vậy chính sách "quốc doanh giáo" độc quyền độc tôn không hề thay đổi.

     Trong các lãnh vực ngoài nhân quyền và tôn giáo cũng chẳng đổi chẳng mới cho đáng phần nào với thành tích quảng cáo. Về mặt kinh tế, xã hội, y tế, học đường, v.v. đâu đâu đều điếc tai vì lời kêu than nhũng lạm, bê bối, ngu dốt, lười biếng hay tắc trách, lấy công làm tư, tự tung tự tác, không tôn trọng bảo vệ người dân cùng lợi ích chung...

     Tóm lại, năm hết tết đến, tính sổ nhà nước thấy số trừ vẫn nhiều áp đảo số cộng (phải chăng vì "nhà nước", tức là việc "nhà" ở hàng đầu, rồi việc "nước"tùy tiện tính sau ?). Và những tiến bộ, nếu có, đa phần do hành động sản xuất tự lực của người nông dân, do sáng kiến và nỗ lực của giới kinh doanh nhỏ và bậc trung không ỷ vào thần thế để lấn át hay mánh mung ăn chia ăn bám.

     Việc lớn đã vậy, nhân sự thì sao ?

     Tháng trước (12-2003), Thông Luận đăng tải một tài liệu thuật các dữ kiện ở hậu trường đại hội IX của đảng, những trò lật lọng, thủ đoạn nhỏ mọn dành ghế dành quyền trong cơ cấu lãnh đạo là Bộ chính trị. Đấu thủ chính là Lê Khả Phiêu, Lê Đức Anh, Đỗ Mười, với bóng dáng Võ Văn Kiệt lảng vảng phía sau.

     Tác giả (cộng sự viên thịnh thời của cựu tổng bí thư) để Lê Khả Phiêu trong vai "người hùng" kiên định xã hội chủ nghĩa (!) ; một lòng xây dựng sức mạnh cho đảng bằng cách đặt thêm cơ cấu trực thuộc A.10 nắm đầu toàn bộ công an tình báo (khiến mấy vị cố vấn nhảy nhỏm, cho rằng A10 kiểm soát và theo dõi họ. Oan quá : không phải hệ thống "Anh Hai" của George Orwell đâu). Lê (bây giờ là cựu) lãnh đạo cương quyết bảo vệ chủ quyền quốc gia (việc đánh đổi hậu thuẫn của đàn anh Trung Quốc với tặng vật rẻo đất biên giới cùng lãnh hải, chỉ là đồn bậy, thực mà !). Đối diện là những "kẻ xấu" Lê Đức Anh với Đỗ Mười, tinh thần cách mạng chao đảo (ngả về chiều hướng dân chủ theo Mỹ ?!), đã được Mỹ cấp tiền cho con cháu qua đó du học (ý nói là để học làm tay sai, như học bổng Nga-Xô hồi xưa mà người Việt đầu tiên hưởng thụ là Hồ Chí Minh).

     Đáng tiếc cuốn phim đầy tình tiết đấu đá (dung tục như phim chưởng Hương Cảng loại B) kết cuộc hụt hẫng chẳng thích đáng với chủ ý nhà sản xuất - tác giả - (sự thực yếu xìu như trái bong bóng thổi bị xì hơi) : người hùng Lê Khả Phiêu cô thế đành... hậm hực rút lui vô điều kiện. Diễn tiến tiếp theo thì dư luận đã biết. Người "đứng giữa" được lợi là Nông Đức Mạnh, dễ dàng lượm chức tổng bí thư. Trong khi "chờ hồi sau phân giải" (vì đấu đá còn tiếp tục - tài liệu dẫn chiếu là một bằng chứng), thiết tưởng trong năm mới 2004 không nên chờ đợi gì hơn những hành động xoa dịu tủn mủn (xin đề nghị gọi là "kiểu Nông tổng") sau những bất công hay đàn áp tàn bạo và thô lỗ.

     Chính sách mơn man "kiểu Nông tổng" trước đòi hỏi cấp thiết dân chủ hóa, không đáp ứng tình trạng trầm kha của đảng tắc nghẹn vì khúc xương "xã hội chủ nghĩa" (khạc chẳng ra cho nuốt chẳng vào). Nỗi bế tắc của đảng làm cả nước bị nghẹt thở lây. Sự phẫn nộ ngày một gia tăng ; có nguy cơ bùng nổ dữ dội, không ai lường được hậu quả. Tội nghiệt của lãnh đạo đảng thâm trọng thêm, vì thừa biết có cặp kìm "dân chủ" đủ sức mạnh giải tỏa khúc xương tắc nghẹn, mà chưa dám dùng, sợ đau (đau cho những ai - quốc dân thì bảo đảm sẽ thoải mái, không hề hấn gì - là bí mật quốc gia không nói được). Vả chăng muốn trị bệnh tận gốc như thế, phụ trách ra tay lại phải có sẵn trong người trang bị thích hợp là cái... lủng lẳng, người Pháp gọi là "couilles" (dịch thuật nôm na là "con cúi" !). Trong đám nam nhi đỉnh cao (Bộ chính trị tuyệt đối chưa có nữ thành viên), mò từ trên xuống dưới, chẳng ai có cả !

Nghiêm Văn Thạch (Paris,12-2003)

 

  [an error occurred while processing this directive]