|
Vụ án ly kỳ trong cung đình Hà Nội
:
Thế
cân bằng động giữa hai đối thủ
Bùi Tín
* So sánh thế và lực * Quả bóng
trở lại chân bộ chính trị * Kẻ tước đoạt tự do không có tự do * Không phải
chuyện cá nhân, phe phái, là sự sống còn của đảng cộng sản * Câm ư, sự tan
rã của đảng là cầm chắc ! *
Vụ án ly kỳ Tổng Cục 2 và
T4 đang được bàn tán khá nhiều trong nước, nhưng vẫn còn bị bưng bít và
ngăn chặn sự loan truyền ; nó vẫn còn có nguy cơ bị bóp nghẹt. Ở ngoài nước,
vụ án còn xa lạ trong công luận quốc tế.
So sánh lực lượng của hai
bên đối lập hiện nay ra sao?
Thật ra nhóm tội phạm trong
vụ này không nhiều ; bị tố cáo rõ tên và tội danh, có Lê Đức Anh, Đặng Vũ
Chính, Nguyễn Chí Vịnh, Đặng Đình Loan. Tội danh là : "dùng Tổng Cục 2 để vu
cáo, phá hoại nghiêm trọng đảng và nhà nước". Số này đã thất thế, không còn
chức quyền nào, đã bị "cảnh cáo nghiêm khắc" trong nội bộ đảng và nghỉ hưu,
nhưng vẫn táo tợn, hung hãn, do còn dựa được vào một số kẻ đương quyên. Nếu
đem ra xét xử thì bọn tòng phạm chắc cũng không nhiều.
Tình hình gay go là do bộ
chính trị tuy đa số không bênh vực và ủng hộ Lê Đức Anh, không thể không thừa
nhận tướng Giáp có lẽ phải, có lý đúng, nhưng tất cả đều run sợ đưa ra công
khai trước công luận.
Số người trong bộ chính trị
kiên quyết bảo vệ Lê Đức Anh, theo thứ tự mạnh mẽ, chỉ có : Phạm Văn Trà, bộ
trưởng quốc phòng, do Lê Đức Anh đưa lên, trực tiếp nắm Tổng Cục 2, tham
nhũng : hai vợ, ba nhà… ; Nguyễn Khoa Điềm, trùm tư tưởng-văn hóa, trùm kềm
kẹp báo chí, cùng quê Thừa thiên-Huế với Anh và Loan, bị đông đảo trí thức,
văn nghệ sĩ khinh ghét ; Trần Đức Lương, chủ tịch nước, uy tín cực thấp cả
trong đảng lẫn ngoài xã hội, tham nhũng nặng ; Trần Đình Hoan, trưởng ban tổ
chức trung ương, có quyền lực về sắp xếp nhân sự, bộ máy.
Ngoài bốn vị trên trong bộ
chính trị, còn có Đỗ Mười, nguyên tổng bí thư, nguyên cố vấn, nổi tiếng là
kẻ tận diệt tư sản-tư hữu ; cực kỳ bảo thủ, ăn hối lộ, không còn quyền lực,
nhưng vẫn còn "uy" với số tay chân cũ… Uy tín ông này không còn gì khi ông
nói về ông Lê Khả Phiêu : "Nó lật tôi thì nay tôi lật nó !", được người Hà Nội
nhận xét : khẩu khí anh chị gầm cầu !
Năm vị trên đây tuy chưa phải
đa số, nhưng lại nắm các quyền lực then chốt : quốc phòng, tư tưởng, tổ chức,
chính quyền, cộng với "thần quyền" kiểu gốc đa của Đỗ Mười nên phe này còn cầm
cự ; họ cấu kết chặt với nhau với ý chí kẻ bị dồn áp chân tường, quyết sống
sót.
Đối lập với họ là thế lực
trung thành với tướng Giáp, đông đảo tướng lĩnh, sĩ quan, đảng viên thường,
cựu chiến binh, trí thức. Về lực, họ đông đảo gấp hàng ngàn lần lực của Lê
Đức Anh, nhưng về thế, lại không có tổ chức, không có điều khiển thống nhất,
không nắm quyền lực. Về ý chí phản công, tướng Giáp và số thân cận có quyết
tâm cao, có mưu lược khá, có tinh thần phản công bển bỉ, khá tự tin, tin ở lẽ
phải, tin ở quần chúng…
Thế lực này được sự ủng hộ
khá mạnh mẽ, dứt khoát của anh chị em dân chủ trong nước (như các vị Hoàng
Minh Chính, Nguyễn Thanh Giang, Phạm Quế Dương, Phạm Hồng Sơn, Hà Sĩ Phu…) với
lập luận rằng vụ án kết thúc công khai theo luật pháp hiện hành sẽ có thể mở
đường thuận lợi cho quá trình hình thành Nhà nước pháp quyền, thực thi dân
quyền, dân chủ.
Do đó, nếu so sánh hai đối
thủ, với những ưu, khuyết và nhược điểm của mỗi bên, thì hiện nay nhìn chung
tình hình đang ở thế giằng co, có thể gọi là "thế cân bằng động", luôn chuyển
động - thế và lực luôn chuyển hóa lẫn nhau - để có thể đi đến ngả ngũ trong
tương lai gần, từ nay đến cuối năm, qua những động thái có thể có trong cuộc
họp Quốc hội mùa thu này và cuộc họp Trung ương Đảng lần 11 (khóa IX) vào cuối
năm. Sự giằng co cũng có thể kéo dài, nhùng nhằng trong năm 2005, để ngã
ngũ tại Đại hội Đảng X vào đầu năm 2006.
Trong cuộc đọ sức gay gắt mà
âm thầm này, theo cơ chế hiện hành, bộ chính trị đảng cộng sản vẫn đang gánh
trách nhiệm giải quyết bằng giải pháp nào : hoặc hòa giải êm thấm giữa hai
bên, hoặc đưa ra luật pháp để công khai xét xử như "bên đơn" yêu cầu.
Trong bộ chính trị (hiện còn
14 người sau khi Lê Minh Hương chết), bốn người bênh Lê Đức Anh như đã kể,
còn lại mười vị tuy thừa nhận "ngầm" là Lê Đức Anh đã thật sự phạm sai lầm
nặng, đã "cảnh cáo nghiêm khắc" Lê Đức Anh và đồng bọn, nhưng lại rất sợ vụ
án gây nên bất ổn chính trị nếu đưa ra công khai, nên ra sức thuyết phục tướng
Giáp chấp nhận sự dàn xếp nội bộ thật hẹp, chỉ trong bộ chính trị, không gây
chấn động. Tướng Giáp không chấp nhận giải pháp này ; đây là trận Điện Biên
Phủ chính trị cuối đời của ông, ông đặt cả danh dự của một đại tướng công thần
vào trận phản công lịch sử này. Ông biết rằng ông đã cưỡi lên lưng hổ, hổ đã
lao tới, không thể xuống được nữa ! Theo lệnh ông, thượng tướng Nam Khánh đã
mở một chiến dịch mới, mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn. Và cuộc phản công còn tiếp
nối. Cuộc đối đầu quyết liệt khó bề hòa giải, không thể nào hòa giải, là vì
thế.
Phía bị cáo nhìn chung câm
như hến, nhưng cũng có phản kích tíù chút ; họ tung tin ở Sài Gòn là "ngoài
Hà Nội 20 viên tướng thân ông Giáp đã nằm trong (trại giam) Hỏa Lò (!)". Ở
Hà Nội, trong một buổi họp cựu chiến binh, họ giật dây một cựu sĩ quan tung
tin : "thư thượng tướng Nam Khánh là thư giả, không có chữ ký !". Lập tức một
cựu sĩ quan cao cấp khác phóng xe về phố Lý Nam Đế (nhà ông Nam Khánh) và chỉ
vài phút sau trở lại với lá thư có chữ ký hẳn hoi, còn được nhân bản để phân
phát rộng thêm. Kẻ gây rối cứng họng.
Do giải pháp hòa giải không
thành, quả bóng nay lại quay về chân bộ chính trị. Theo phân tích của một số
nhà chính trị trong nước, xét cho cùng, hiện nay tình hình biến chuyển ra
sao đang nằm trong tay công luận trong nước và quốc tế về vụ án này. Bộ
chính trị phải mở khóa, nhưng chìa khóa lại không trong tay họ. Điều này lại
là sự thật. Bởi vì những người lãnh đạo cộng sản tuy mang bản chất độc tài
nhưng lại chẳng còn mấy thực lực về kinh tế, tài chính, về quân sự, về uy
tín với nhân dân và thế giới (như thời còn dựa vào Liên Bang Xô Viết và còn
tạm hưởng được cái hào quang kháng chiến và chiến thắng). Nay họ đã suy yếu
toàn diện, do đó họ chẳng có tự do để lựa chọn hay áp đặt theo ý riêng ; hơn
nữa họ đã tự dấn thân vào thế bị quá khứ cầm tù, rất khó xoay sở. Họ câm lặng
trong lo sợ, trong phấp phỏng cầu may, chẳng vui sướng nỗi gì.
Nếu công luận trong nước vẫn
bị bưng bít, chẳng có mấy người quan tâm đến vụ án, số đông theo thuyết "Mckeno"
ta đứng ngoài, vô can, thì bộ chính trị đảng cộng sản vẫn có thể ù lì, giả
câm giả điếc, trơ tráo, mua thời gian, chờ hai vị tướng - 94 và 86 tuổi, ốm
yếu - sớm về cõi… chết là hết chuyện !
Nếu công luận thế giới, báo
chí, truyền thanh, từ Á sang Âu, từ Mỹ sang Úc, nổi tiếng là nhanh nhạy mà...
vẫn im re, mù tịt hay vô cảm, không bén nhạy với nội tình Việt Nam, không đả
động gì đến vụ án (dù cho vụ án có nói nhiều đến CIA, vu cáo CIA), thì bộ
chính trị đảng cộng sản lại càng ù lì, càng trơ tráo, bất động, ngậm miệng
ăn tiền, tự khẳng định là mình đã có giải pháp đúng !
Nhưng tình hình rất khó diễn
ra như vậy ! Thời buổi bùng nổ thông tin, mở cửa, đang vô cùng bất lợi cho kẻ
chỉ muốn bịt tai, bịt mắt, bịt mồm thiên hạ. Các sĩ phu mới xuất hiện đúng
lúc, nhận rõ thời cơ đã lên tiếng, và lên tiếng đầy oai phong. Như tiến sĩ
"Bắc Hà", với luận văn nảy lửa nhưng rất hóm hỉnh, sống động : "Những người
bình thường nghĩ gì về vụ án Tổng Cục 2 ?" (ngay sau bài phân tích dài của
tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang), nêu rõ đây không phải chuyện giữa cá nhân hay
phe phái, mà là vấn đề sống còn của đảng cộng sản, giữa lúc niềm tin ở đảng
chỉ còn leo lét như ngọn đèn trước gió. Một chế độ sinh ra đủ thứ giả, đủ thứ
"đểu" (giả mà vẫn được coi là thật) như bằng đểu, tiến sĩ đểu, hàng đểu,
phân đểu, nay lại sinh ra cả "đại tướng đểu", "chủ tịch nước đểu" thì thật
là tận cùng của tha hóa ! Bài viết thách ông Lê Đức Anh trả lời các lời buộc
tội, im lặng là thú nhận, và cảnh báo : bộ chính trị còn câm lặng thì sự tan
rã của đảng cộng sản là cầm chắc !
Khi vụ án kết thúc, cung
đình Hà Nội đầy rác rưởi sẽ phải trải qua một cuộc tổng vệ sinh gay gắt. Các
ngành quốc phòng, an ninh, tổ chức, thanh tra, kiểm tra, kiểm sát, tư pháp đều
phải thanh lọc gắt gao, loại bỏ tàn dư tội phạm và mafia. Vấn đề này sẽ còn
gay go không kém việc xử án. Đất nước cần đến một nhóm Bao Công ngay thẳng,
trong sạch, quả đoán, thương dân thật lòng và cũng được dân thật lòng tin cậy.
Liệu điều này có thể đến, hay chỉ là một mơ ước ? Nó chỉ đến với một nền dân
chủ đa nguyên đích thật. Vụ án kích thích ưu tư xã hội theo hướng lành mạnh
và tích cực ấy.
Nhìn chung, hiện tại so sánh
lực lượng của hai thế lực : bóp ngẹt vụ án và giải quyết vụ án minh bạch
theo pháp luật, đang ở thế thăng bằng, bên tám lạng, bên nửa cân, với ở giữa
là mênh mông số kẻ bàng quan ; do vậy chỉ cần thêm vài giọt nước vào một bên,
cán cân có thể ngả ngũ. Đó chính là ý nghĩa của nhận định : thế "cân bằng động"
mà một số trí thức, thanh niên, sinh viên, cả một số cán bộ, đảng viên có
lương tâm ở trong nước nhận ra và hiểu rõ để vẫy gọi nhau lên tiếng tiếp nối,
dồn dập, với sự phân tích ngày càng sâu sắc, có sức thuyết phục công luận.
Trong nước bàn nhiều đến vai
trò có thể "làm nên lịch sử" của ông Nông Đức Mạnh. Ông không thuộc phe phái
nào. Chỉ cần ông khách quan, công bằng, quả đoán, chọn vài cố vấn tâm huyết
với đất nước, lánh xa kẻ nịnh thần, lòng dạ thẳng băng để dùng quyền uy tổng
bí thư, thuyết phục trung ương đảng, vượt qua sự "bùng nhùng, ấm ớ" của bộ
chính trị, thì thật là may cho vận nước. Cờ đã đến tay để giúp ích cho đất
nước vượt lên, sao ông không phất ! Ngày đầu năm, ông từng nói : ở cấp nào
phạm pháp cũng bị xử lý, không trừ một ai.
Đêm 15-9-2004, giữa Hà Nội
và quanh chợ Bến Thành - Sài Gòn, xuất hiện hằng trăm "Bản cáo trạng thứ 7"
khổ lớn, gửi quôc hội, mặt trận, viện kiểm sát tối cao, tòa án nhân dân tối
cao, ký tên : Nhân Dân Việt Nam - năm 2004, yêu cầu các cơ quan trên đây
thúc ép bộ chính trị đảng cộng sản phải mở phiên tòa đại hình theo phép nước
xử công khai những bị cáo của vụ án và cả những kẻ bao che. Cáo trạng cảnh
báo rằng nếu bộ chính trị vẫn câm lặng thì nhân Hội nghị Á-Âu (8 và 9 tháng
10) tại Hà Nội, đông đảo đồng bào oan ức ở khắp nơi sẽ dồn dập đưa đơn khiếu
kiện về những bất công oan trái tràn đầy cùng với vụ án tầm cỡ quốc gia này,
để cho thế giới biết rõ cảnh oan nghiệt dân Việt Nam đang phải chịu đựng nạn
nội xâm kinh khủng nhất. Đây là tiếp nối những bài viết sôi sục của hai đại
tá Như Thiết và Hùng Cường, của cựu chiến binh Vũ Minh Ngọc.
Sáng 16-9, lại thêm một "Thư
ngỏ của các lão thành cách mạng ở trung ương và thủ đô" đề ngày 12-9-2004 được
đưa lên internet, nêu bật vụ án này liên quan đến số phận quốc gia và dân tộc,
tội danh thật sự là tội phản quốc, phá hoại đất nước, vu cáo các nhân vật có
chức vụ cao nhất của đất nước là tay chân CIA, phải được xét xử không chậm
trễ, theo mong chờ nóng bỏng của toàn dân. Thư ngỏ chỉ rõ đảng cộng sản đã
trở thành kẻ phạm pháp, ngăn cản pháp luật ; quốc hội, mặt trận, tòa án và
viện kiểm sát tối cao phải có trách nhiệm hành động.
Mọi tấm lòng Việt Nam đang
mong chờ sự ngả ngũ của cuộc đấu tranh ly kỳ mà lý thú này, và hy vọng nó sẽ
là một sự kiện then chốt phơi bày mọi sự thật trần trụi, các rác rưởi chồng
chất, lưu cữu, rữa nát giữa chốn cung đình, để toàn dân sắn tay tự mình tổng
tẩy uế, và từ đó xây dựng đất nước ta thật là thoáng, sạch, lộng gió tự do của
thời đại. Nhiều người Việt trong và ngoài nước nhận ra thời cuộc, muốn hành
động, tự nguyện làm một việc gì đó, để là một giọt nước - một giọt nước
khiêm tốn - nhưng có thể có tác dụng quyết định, góp phần làm nghiêng hẳn
cán cân về phía công khai hóa nhanh chóng vụ án này.
Bùi Tín
(Paris, 18-9-2004) |