|
Vụ án siêu nghiêm trọng giữa
cung đình Hànội
Cuộc đấu đá ngày thêm gay gắt
*Im lặng
là thú nhận *Thêm 6 kiến nghị nảy lửa *Nhóm tội phạm *Những kẻ bênh
che tội phạm * Cà cuống chết…còn cay *Lời nhắn của các chiến sỹ dân chủ
Bùi Tín
Dư luận trong và ngoài nước
ngày càng chú ý, bàn tán về vụ án siêu ngiêm trọng giữa cung đình Hànội. Người
ta gọi vụ án này là ‘’vụ Tổng cục 2 ‘’ hay là ‘’ TC2 ‘’, hoặc ‘’ vụ T4
‘’ , theo bí danh của một nhân vật tình báo ‘’ma ‘’, tưởng tượng ra do TC2
đặt được trong cơ quan tình báo Mỹ CIA ; cũng có người ở trong nước gọi đây
là ‘’ cuộc vật lộn, cuộc sống mái giữa 2 đại tướng ‘’…
*
Vì sao Hànội vẫn ngậm tăm ?
Mấy tháng nay trước sự bàn tán sâu
rộng về vụ án, về lá thư ngày 3/1/2004 của đại tướng Võ Nguyên Giáp và lá
thư dài ngày 17/6/2004 của Thượng tướng Nam khánh, Hànội ngậm tăm. Báo Nhân
dân im, đài phát thanh và truyền hình Hànội im, người phát ngôn bộ ngoại
giao im ; các phiên họp quốc hội tháng 5 và 6 cũng im re, coi như không có
chuyện gì cả ! Hoàn toàn khác lạ với ở mọi nước bình thường . Vì sao kỳ vậy
?
Nền văn hóa - chính trị của
cung đình Hànội là nền văn hóa của bí mật, nền văn hóa sùng bái bí
mật; sự thật luôn bị che dấu, cắt xén, bóp méo; dưới sự lãnh đạo chặt chẽ
của bộ chính trị ĐCS, thông tin được sàng lọc, chế biến, phân phối cho từng
đối tượng theo lối phân cấp. Do đó suốt 13 năm nay, các cuộc đấu đá thâm
hiểm, ly kỳ tại chóp bu quyền lực ở Hànội vẫn bị che dấu kỹ, coi đó là những
điều tối mật của quốc gia, nghiêm cấm lưu truyền trong xã hội.
Trước kia, ách kềm kẹp thân
thể và tinh thần người dân còn chặt chẽ và có hiệu quả do dân trí còn thấp ,
sự thật bị phơi bày rành rành, bộ máy thông tin của đảng vẫn lớn tiếng ‘’cả
vú lấp miệng em ‘’, leo lẻo bác bỏ mọi sự thật, còn kết tội người nói lên sự
thật là tung tin đồn nhảm, là tay sai bọn đế quốc, phản động, là gián điệp…
Chỉ mới đây thôi họ đã vu cáo các chiến sỹ dân chủ kiên cường Lê Chí Quang,
Phạm Hồng Sơn, Trần Khuê, Phạm Quế Dương…là gián điệp, nhưng rồi họ đã phải
từ bỏ kiểu chụp mũ phi lý ấy. Nay họ không còn dám dở ra những ngón võ cũ.
Tình thế đã thay đổi bất lợi cho nhà cầm quyền độc đoán. Làm sao bác bỏ nổi
các lá thư dài, đầy dẫn chứng và lý lẽ chặt chẽ của chính những công thần
của chế độ? chối phăng đó là tài liệu giả, ngụy tạo ? Càng chết ! Họ đành
chỉ còn biết im lặng, ngậm tăm, như không có gì xảy ra.
Câm lặng vào thời điểm này là
thú nhận. Thêm nữa, câm lặng là đi ngược lại với lời hứa : ‘’mọi việc
dân biết, dân bàn, dân kiểm tra ‘’ (!); là đi ngược lại lời cam kết với
trong, ngoài nước : công khai, dân chủ, minh bạch trong thông tin ; câm lặng
còn là phạm pháp, phạm luật về nghĩa vụ của chính quyền phải trả lời đầy đủ
mọi đơn khiếu nại của công dân. Những công dân vốn là đại tướng, thượng tướng,
trung tướng…, là ủy viên bộ chính trị, ủy viên trung ương đảng , là cựu
chiến binh đầy chiến tích … gửi kiến nghị theo đúng thủ tục quy định, mà vẫn
không có ai thèm trả lời thì cái chính quyền và cái đảng cầm quyền này còn
ra cái thể thống gì ? họ sợ dân mà lại coi khinh dân đến độ nào ! Nói đó rồi
lấp liếm đó, là cái chính quyền gì ?
Ở bất cứ một nước dân chủ nào,
khi một vụ án tương tự xảy ra là ngay ngày hôm sau, các báo chí đưa tin và
nhận định, là các cấp chính quyền phải mở mồm giải thích rõ ràng, là cả xã
hội bàn tán ,trao đổi ý kiến, thảo luận cho ra lẽ, cho kỳ đến khi vụ án được
giải quyết theo đúng quy định nghiêm cách của luật pháp.
Trong xã hội VN vào thời điểm
hiện tại, khi giới cầm quyền đã bộc lộ tất cả những tệ hại, thối nát và lạc
hậu bắt nguồn từ chế độ độc quyền đảng trị ngay trong thời kỳ gọi là ‘’ đổi
mới ‘’ và ‘’hòa nhập với thế giới ‘’, thái độ câm lặng của kẻ cầm quyền càng
là hạ sách, tự phơi bày thế yếu, kích thích cuộc tiến công của
thế lực đòi công khai và công lý trong vụ án siêu nghiêm trọng này.
*
Thêm 6 bản kiến nghị nảy lửa
Đầu tháng 7 vừa qua, Đại tá
Hùng Cường, một nhân vật rất có uy tín ở Bộ Tổng tham mưu Hànội, bạn bè
thường gọi là Hùng Sứt, một cựu chiến binh ngay thẳng, bạn chí cốt của chỉ
huy biệt động Tạ Đình Đề, ‘’thay mặt các sỹ quan cấp tá‘’ ( nghĩa là vài
nghìn vị) gửi cho lãnh đạo ĐCS thư ngỏ tố cáo đích danh tướng Lê Đức Anh đã
chui vào đảng ra sao, đã lũng đoạn và phá họai quân đội qua cái công cụ TC2
với quyền lực không giới hạn như thế nào. Ông đặc biệt kể rõ tội của tướng
Anh khi là tư lệnh quân tình nguyện (thực ra là quân chiếm đóng) VN ở Cambốt
đã gây ra vụ Xiêm Riệp cuối năm 1983, bắt bớ, tra tấn, bức tử nhiều cán bộ
Khmer , rồi sau đó đổ vấy cho cấp dưới (trung tá Mạc Lâm bị lột chức, tham
mưu trưởng Hồ Quang Hóa bị hạ cấp từ thiếu tướng xuống thượng tá, mất chức
ủy viên trung ương đảng, đuổi về nước).
Đầu tháng 8/2004, đại tá Như
Thiết từng là Cục phó Tác chiến bộ Tổng Tham mưu, hiện là lãnh đạo Hội
Cựu chiến binh Hànội, lại gửi kiến nghị khẩn cấp yêu cầu canh phòng nghiêm
nhà ở của kẻ bị cáo - tội phạm Lê Đức Anh và những kẻ bị tình nghi tòng phạm,
không để chúng tẩu tán tài liệu, tang chứng và trốn thóat ; ông đặc biệt báo
tin Trần Đức Lương (chủ tịch nước) vừa họp với tay chân của Lê Đức Anh để
bàn chuyện đối phó ; ông yêu cầu Viện Kiểm sát tối cao làm nhiệm vụ và
thành lập Tòa Đại Hình để xét xử không chậm trễ vụ án cực kỳ nghiêm trọng
này.
Ngày 25/7/2004, ‘’một số
lão thành cách mạng’’ gửi lá thư chung cho Tổng Bí thư, bộ chính trị,
ban kiểm tra trung ương đảng, yêu cầu phải xem xét nghiêm chỉnh lá thư của
đại tướng Giáp và thượng tướng Nam Khánh, nhấn mạnh đến việc khởi tố không
chậm trễ những kẻ bị cáo, đòi hỏi ngành tư pháp phải bắt tay ngay vào nhiệm
vụ, theo đúng bộ luật hình sự, không một ai có thể đứng ngoài hay đứng trên
của pháp luật quốc gia.
Ngày 5/8/2004, một kiến nghị
dài 5 trang của sỹ quan cao cấp đã về nghỉ hưu của cả QĐND và Công
An ND cùng nhất trí kiến nghị với Trung ương Đảng, Quốc hội, Mặt trận
Tổ quốc, Hội Cựu chiến binh VN phải đề cao trách nhiệm giải quyết vụ án đã
tồn đọng quá lâu, theo tinh thần của nền tư pháp đã được cải cách, không thể
do dự, trì hoãn thêm.
Ngày 10/8/2004, cựu chiến binh
nổi tiếng Vũ Minh Ngọc lại gửi lá ‘’Thất trảm sớ ‘’ thứ hai (
lá thất trảm sớ thứ nhất đề ngày 19/5/2004), tố cáo tội phá hoại nền an ninh
quốc gia của nhóm tội phạm Lê Đức Anh, yêu cầu phải truy tố và xét xử công
khai những tên tội phạm chóp bu, theo đúng phép nước ; đó là Lê Đức Anh, tên
chủ mưu nguy hiểm nhất, từ một tên cai đồn điền gian ác của thực dân Pháp
chui vào bộ máy của chế độ để lộng hành và phá hoại ; là 2 tên cầm đầu TC2
là Vũ Chính và Nguyến Chí Vịnh... Chỉ khi nào thẳng tay trừng trị bọn gian
thần như Chu Văn An từng đòi hỏi trong Thất trảm Sớ của ông thì đất nước mới
ổn định, lòng dân mới yên. Trong Thất trảm sớ thứ hai này, Vũ Minh Ngọc đặc
biệt chất vấn ông Vũ Đức Khiển, chủ nhiệm Ủy ban pháp luật của Quốc hội và
yêu cầu Ủy ban pháp luật phải trình ra Quốc hội vụ án nghiêm trọng này ngay
trong phiên họp tới.
Các chiến sỹ dân chủ Hànội
thông báo : Hànội hè này sôi nổi truyền tin, bàn tán về vụ án ly kỳ, hấp dẫn
còn hơn chưởng Kim Dung, hơn phim tình báo Mỹ. Các tài liệu quanh vụ án được
truyền tay, đọc ngấu nghiến như tiểu thuyết trinh thám, chỉ có phải dè chừng
sự soi mói của mấy chú công an phường.
Đúng vào 19 tháng 8/2004, từ
Hànội truyền đi bài viết của Nguyễn Thanh Giang, một trí thức dân chủ
hàng đầu, phân tích nguyên nhân từ đâu mà xảy ra vụ án ly kỳ, cuộc tranh chấp
sinh tử ở chóp bu quyền lực đảng CS ; từ tranh chấp cá nhân đến xung đột phe
phái, rồi do nhu nhược bất động mà thành ung nhọt, đang trở thành ung thư
của chế độ; ông chỉ rõ vụ án tạo nên một số quan hệ không bình thường ,có
thể nói là căng thẳng trong quan hệ Việt Nam - Cambốt qua vụ Xiêm Riệp từ
năm 1983 đến nay chưa giải quyết rõ ràng ; trong quan hệ Việt Nam – Hoa kỳ,
rõ ràng TC2 của bộ quốc phòng VN đã bịa đặt ra vô vàn tin tức để dựng đứng
rằng một cơ quan hệ trọng của chính phủ Mỹ là CIA đã thọc sâu bàn tay lũng đọan
vào nội tình VN trong một thời gian dài, tạo nên hình ảnh rất xấu về chính
quyền Mỹ. Đã đến lúc những người lãnh đạo tỉnh ngộ, quả đoán, đưa vụ án ra
trước công luận và luật pháp,che dấu và bưng bít chỉ càng làm cho tình hình
đi đến thảm họa .
* đich danh tội phạm
Một đặc điểm của các thư, kiến
nghị, tố cáo mới nói trên là lời lẽ mạnh bạo, yêu cầu rõ ràng, dứt
khoát, chỉ đích danh những kẻ bị cáo và tội danh. Người ta không còn
gọi đại tướng, hay chủ tịch, hay đồng chí Lê Đức Anh nữa, mà là ‘’tên Lê
Đức Anh’’, ‘’viên cai Anh ‘’, ‘’thày Xú (surveillant) Chột ‘’ (
vì chột một mắt trái) của đồn điền cao su Phú Riềng; các đồng đội của Vũ
Chính, Nguyễn Chí Vịnh cũng không còn gọi trung tướng Vũ Chính hay đồng chí
Nguyễn Chí Vịnh nữa mà là bọn Vũ Chính, Nguyễn Chí Vịnh…Các thư, kiến
nghị cũng vạch mặt Đặng Đình Loan và gọi là tên tay sai, tên
lưu manh văn hóa…Đi xa hơn nữa, có thư còn gọi những người trên đây là ‘’bọn
phản động’’, ‘’lũ phá họai’’, ‘’kẻ phạm trọng tội phản quốc’’… Việc hạ uy
thế các nhân vật trên đây trước quân đội, đảng viên, xã hội là rất có ý
nghĩa, có tác dụng thúc đẩy việc truy tố họ trước pháp luật theo những thủ
tục pháp lý hiện hành.
Đó là vì khi chỉ kiểm điểm
nội bộ, kiểm thảo cá nhân, đấu tranh tư tưởng trong đảng CS , trong chi bộ
đảng, trong cấp ủy đảng thì đối tượng vẫn giữ nguyên mọi danh hiệu, vẫn là
đồng chí, là tướng, là sỹ quan, vẫn tự do đi lại, quan hệ, vẫn giữ được uy
tín, uy thế dù cho có bị sứt mẻ ít nhiều. Chỉ khi nào bị truy tố ,có lệnh
khởi tố của viện kiểm sát quân sự hay viện kiểm sát nhân dân, bị tạm giữ thì
đối tượng mới thật sự bị pháp luật răn đe và kiềm chế. Chỉ khi đó bị cáo mới
buộc phải khai báo đầy đủ. Theo tin từ Hànội, hiện Ban điều tra liên
ngành do Bộ chính trị khóa 8 thành lập đã sưu tầm được đến hàng trăm tập
hồ sơ, hàng vạn trang tư liệu, điều tra, thẩm tra, chứng cứ, qua hàng mấy
trăm nhân vật, nhưng còn thiếu hẳn những khẩu cung trực tiếp và những đối
chất quan trọng nhất. Vụ án chỉ có thể khởi sự khi nó được khởi tố.
Số gọi là ‘’bị cáo’’ trong
vụ án này không nhiều. Thật ra chỉ là một ‘’nhóm‘’ nhỏ, quan trọng nhất là
Lê Đức Anh, từng giữ chức cực lớn, đại tướng, bộ trưởng quốc phòng, ủy viên
bộ chính trị, chủ tịch nước; sau đó là Vũ Chính và Nguyễn Chí Vịnh, hai viên
tướng đã thôi chức vụ; và Đặng Đình Loan cán bộ cấp chuyên viên 8 (ngang thứ
trưởng); 4 người này có quan hệ vớI nhau về nhiều mặt: Anh, Vịnh và Loan là
người đồng hương, cùng ở tỉnh Thừa thiên-Huế ; Chính là bố vợ của Vịnh; Anh
nhận là bố nuôi của Vịnh … Ở các nước XHCN cũ đều có nhiều vụ án lớn mà bị
cáo là các vị ở chóp bu quyền lực; như Béria ở Liên Xô, Lâm Bưu và lũ 4 tên
ở TQ, đại tướng Kim Sang Bông ở Triều tiên, đại tướng Arnaldo Ochoa ở Cuba…đều
bị kết án tử hình vì tội phản cách mạng.
Nếu vụ án được khởi tố,
trong quá trình điêu tra xét xử, chắc chắn số bị cáo liên quan, số tòng phạm
sẽ xuất hiện , vì với thời gian dài, với cương vị quyền lực, họ có nhiều kẻ
cộng tác xa gần. Ví như Sáu Sứ và Năm Châu (Hồ Văn Châu), được họ từng dùng
như tay sai để cài bẫy vu cáo tướng Giáp và tướng Trà, biệt tăm từ hơn 10
năm, không biết còn sống hay đã chết.
Còn nhân chứng của vụ án
thì chắc chắn không ít. Chỉ riêng những quan chức bị TC2 tung tin rải rác
đây đó, là ‘’đi đêm, thậm thụt‘’ với kẻ thù cũ, làm tay sai, có quan hệ đáng
ngờ với CIA… thì có đến hơn 20 vị.
Theo đơn tố cáo, những
người tán đồng, tiếp sức, hay ra sức bênh che, chạy tội cho
tội phạm, làm cản trở luật pháp cũng phải được xét xử nghiêm theo pháp luật.
Cho đến nay, có thể kể ra đó là : Phạm Văn Trà, người tâm phúc của Lê
Đức Anh, người trực tiếp nắm và điều hành TC2; Nguyễn Khoa Điềm, cầm
đầu bộ máy kềm kẹp tư tưởng toàn xã hội (ban tư tưởng và văn hóa trung ương),
đã thực hiện chỉ thị của Anh bắt buộc giáo sư Vũ Khiêu xóa bỏ 2 câu về chiến
thắng Điện Biên Phủ trong bài ‘’Chúc Văn’’ đọc tại Đền Hùng, đồng thời trực
tiếp khuyến khích mọi mặt cho Đặng Đình Loan viết cuốn tiểu thuyết lịch sử 4
tập Đường Thời Đại ; Trần Đình Hoan, người đã cung cấp cho Anh và Đỗ
Mười những tài liệu ’’mật’’ trong hồ sơ lý lịch của Lê Khả Phiêu về quan hệ
bừa bãi với phụ nữ tay sai nước ngoài (!)nhằm hạ bệ Phiêu trong đại hội 9;
Đỗ Mười, nhân vật từng thực hiện ý định của Lê Duẩn và Lê Đức Thọ đưa
Lê Đức Anh lên những cương vị cao nhất, người tán thành các Sắc lệnh và Nghị
định lập nên TC2 với quyền hạn vô biên, người một mực chủ trương bóp ngẹt vụ
án bất chấp các thư, khiếu nại, yêu cầu của ngày càng đông đảo tướng lĩnh,
sỹ quan, đảng viên kỳ cựu và dư luận xã hội đòi khởi tố vụ án. Cần chú ý là
4 người bị tố cáo là bênh che, chạy tội cho tội phạm thì 3 người là trong bộ
chính trị hiện tại, chưa kể ông Trần Đức Lương cũng bị 2 đơn tố cáo
là muốn bóp ngẹt vụ án.
Chính vì có đến 5 trong số
14 ủy viên bộ chính trị (không kể Lê Minh Hương đã chết) muốn bóp ngẹt vụ án,
nên chủ trương hiện nay của bộ chính trị là: giải quyết trong nội bộ và ở
trên cao nhất vụ xung đột này - nghĩa là chỉ trong nội bộ bộ chính
trị - và giải quyết êm thấm giữa 2 đại tướng trên cơ sở
cảnh cáo nghiêm khắc ông Lê Đức Anh và sẽ giải thể TC2. Theo chúng tôi được
biết, ông Nông Đức Mạnh và cả ông Đỗ Mười đã đến gặp tướng Giáp nhằm thuyết
phục ông Giáp chấp nhận chủ trương đó của bộ chính trị, ‘’để duy trì sự ổn
định chính trị của chế độ, để kẻ địch và bọn phản động không thể lợi dụng,
để giữ uy tín cho đảng, vì quyền lợi cao nhất của đất nứơc ‘’… Ông Giáp đã
điềm đạm nhưng kiên quyết bác bỏ yêu cầu ấy, nhấn mạnh rằng bộ chính trị đã
thành lập Ban điều tra liên ngành từ đại hội 8, năm1996, thì nay cần
kết luận và xử lý bằng văn bản rõ ràng rồi báo cáo ra ban chấp hành trung
ương, vì ban chấp hành trung ương là cơ quan lãnh đạo cao nhất giữa 2 kỳ
đại hội. Chính sau đó mới có lá thư dài quyết liệt phơi bày nhiều sự thật
động trời ngày 17/6/2004 của thượng tướng Nam Khánh, và tiếp liền đó là 6
thư và đơn nảy lửa yêu cầu mở Tòa án Đại hình, gọi tướng Anh là tên phản
quốc, nghiêm khắc răn đe những kẻ bênh che tội phạm, còn kể đích danh họ là
những ai.
Hiện nay Bộ chính trị rất
lúng túng. Có thể nói hiện nay tình hình nằm trong tay 9 ủy viên bộ
chính trị còn lại. Các cựu chiến binh kỳ cựu bênh vực lẽ phải và công lý,
các chiến sỹ dân chủ kiên cường đang chung sức với đông đảo sỹ quan ủng hộ
tướng Giáp để cố gắng tác động đến từng người trong 9 vị nói trên. Anh chị
em đang cố sức thuyết phục ông Nguyễn Minh Triết, bí thư thành ủy
Sàigòn, người từng nói :tôi ưa nghe những lời phê bình, cả những lời
‘’nghịch nhĩ ‘’(khó nghe), ‘’trái luồng‘’ ; ông Phan Diễn, thường
trực bộ chính trị từng có ý kiến kiên quyết trong vụ Năm Cam; ông Trương
Quang Được, phó chủ tịch quốc hội ,từng đưa ra chính kiến tiến bộ về
luật xuất bản và kinh doanh của tư nhân; ông Nguyễn Tấn Dũng, phó thủ
tướng thường trực, từng tỏ ý muốn cải thiện quan hệ với Mỹ và Liên hiệp châu
Âu …Quan trọng nhất hiện nay là ông Nông Đức Mạnh, vốn ít tự tin, dễ
ba phải, người hiện có vai trò quyết định, nhưng lại thiếu hẳn những cố vấn
có tài năng và bản lĩnh để góp ý kiến cho Tổng bí thư . Cầu mong con người
dân tộc thiểu số ở ông, suy nghĩ giản đơn, phân biệt đen ra đen, trắng ra
trắng, tâm lý chất phác, dễ nhận ra đúng, sai, thiện ác rạch ròi, sẽ có một
phút bừng tỉnh, tự tin và quả đoán , làm nên một chuyển biến chính trị mà
đất nước sẽ mãi mãi ghi nhớ ! Trong chế độ CS, Tổng bí thư quả đoán theo một
chủ trương thì rất dễ dàng lôi kéo theo mình những người còn lưỡng lự, đắn
đo.
Hoặc dù cho Tổng bí thư
chưa đạt đa số vững chắc trong bộ chính trị (hiện 14 người), ông có thể đưa
ra trước một cuộc họp ban chấp hành trung ương đảng để yêu cầu trung ương
thảo luận và ra quyết định .
* Những địa chỉ cụ thể cần
tác động để vụ án được khởi tố
Mới đây từ Hànội loan
truyền tin hơn 20 sỹ quan cao cấp từng gửi kiến nghị ủng hộ tướng Giáp đã bị
bắt giam(!); đồng thời tối 30/8, ông Lê Đức Anh xuất hiện trong buổi lễ long
trọng ở Hànội tuyên dương một số ‘’anh hùng thời đổi mới ‘’. Anh em dân chủ
ở Hànội cải chính tin thứ nhất, coi đó là tin vịt, là đòn gió nhằm ngăn chặn
những cuộc phản công mới, tiếp theo những cuộc ‘’ra quân‘’ nổi bật của tướng
Nam Khánh, các đại tá Hùng Cường, Như Thiết , nhà địa vật lý Nguyễn Thanh
Giang… Việc xuất hiện của ông Anh là có thật; nó chỉ chứng tỏ ‘’ cà cuống
chết đến đít còn cay ‘’, một sự liều mạng trong cơn nguy khốn, nhằm ổn định
dư luận đang xôn xao. Sự lỳ lợm của kẻ cầm quyền ngang ngược là không có
giới hạn, cho đến khi tình hình ngả ngũ. Đây chỉ là sự thách thức và khiêu
khích thô thiển. Các thế lực đòi đưa vụ án ra ánh sáng đang tìm thêm một
hướng tiến công nữa, đó là thúc đẩy nhiều nhân vật có chức năng thấy
rõ trách nhiệm của mình và vào cuộc.
Đó là Viện trưởng Viện
kiểm sát tối cao Hà Mạnh Trí, Chánh án Tòa án tối cao Nguyễn Văn Hiện, Bộ
trưởng tư pháp Uông Chu Lưu, Trưởng Ban kiểm tra trung ương đảng Vũ Quốc
Hùng, Tổng thanh tra Nhà nước Tạ Hữu Thanh, Chủ nhiệm ban tư pháp của Quốc
hội Vũ Đức Khiển…
·
Lời nhắn từ
trong nước
Các chiến sỹ dân chủ trong nước
nhắn ra cộng đồng ta ở khắp thế giới : hãy tiếp sức mạnh mẽ cho việc đòi hỏi
khởi tố vụ án. Đây là thời cơ hiếm để có một chuyển biến chính trị
theo hướng đòi công lý và thi hành luật pháp. Lực lượng rắp tâm bóp ngẹt vụ
án rất sợ các tài liệu lọt ra ngoài nước, họ truy lùng ngày đêm, nhưng đã
thất bại. Hàng loạt thư, kiến nghị, tin tức liên quan lọt ra ngoài làm họ
rất lo sợ. Chúng ta đã dành thắng lợi bước đầu.Dư luận xã hội
trong nước là nhân tố quyết định nhất. Ở hải ngoại xin hãy tăng
âm, nhân bản, gửi trở lại về trong nước, bao nhiêu cũng chưa
đủ để chọc thủng bức màn che dấu sự thật; xin hãy tận dụng phát thanh, báo
chí, thư từ, in thành cuốn sách nhỏ, qua điện thoại, người về thăm gia đình,
quê hương… mà loan truyền, trao đổi, gây tranh luận, bàn tán… Xin hãy dịch ,
in ra nhiều ngoại ngữ để báo chí , công luận các nước biết rõ về vụ án; khi
có dịp tiếp xúc với các quan chức Hànội đi công tác hay các nhân viên Sứ
quán, Việt nam thông tấn xã, phóng viên báo chí, du học sinh VN… xin hãy nói
chuyện về vụ án, cung cấp tài liệu cho họ, tìm hiểu xem họ nghĩ ra sao..
Các
bạn trong nước mong rằng bà con ta ở ngoài nước xin chớ coi vụ án này chỉ là
tranh chấp nội bộ đảng CS, ta đứng ngoài, ta vô can; mọi người hãy quan tâm
vào cuộc theo phương thức khác nhau , góp phần thúc đẩy cuộc
đấu tranh chung cho dân chủ, nhân quyền và phát triển đất nước. Cuộc đấu
tranh cần thời gian, cần bền bỉ, ở trong nước sẽ rộ lên nhân họp quốc hội
vào tháng tới, nhân họp trung ương ĐCS lần thứ 11 (khóa 9) vào cuối năm và
sang năm 2005, trong quá trình chuẩn bị cho đại hội 10… ./.
Bùi Tín -
Paris 1/9/2004 |