|
Hỡi
toàn thể quốc dân đồng bào!
Hỡi toàn thể thanh niên, học sinh, sinh viên và tuổi trẻ trong cả nước!
Nhà báo Nguyễn Vũ Bình, một nhân tài của đất nước, một thanh niên trí thức
tiêu biểu của tuổi trẻ Việt nam, niềm tự hào của toàn dân tộc, bị nhà cầm
quyền Cộng sản Việt nam đầy đoạ dã man ở nhà tù Ba Sao hơn một tháng nay,
đang lâm nguy!
Do
nhận thức xơ cứng, nhân cách thấp hèn, lòng dạ đen tối, không chịu nổi những
“lời khuyên dạy” chân thành, chí lý và hết sức thẳng thắn của người trí thức
trẻ tuổi, nênTrần Đức Lương, Uỷ viên Bộ chính trị, phụ trách an ninh quốc
phòng, cùng một số phần tử tha hoá, biến chất đến mức mất hết tính người
trong Ban lãnh đạo Đảng đang tâm hãm hại nhà báo dũng cảm Nguyễn Vũ Bình đến
chỗ chết.
Hình ảnh người thanh niên yêu nước Nguyễn Vũ Bình hiên
ngang trước phiên toà phúc thẩm ngày 5-5-2004 của Nhà nước Cộng sản Việt nam
với câu nói bất hủ: “Tự do hay là chết” và dõng dạc tuyên bố:
“Tôi không có tội! Tôi phản đối phiên toà phi lý, mất dân chủ, tôi sẽ
tuyệt thực cho đến lúc được trả tự do” mãi mãi in đậm nét trong trang sử đấu
tranh cho tự do dân chủ của dân tộc Việt nam. Thực chẳng khác gì
hình ảnh của Đimitơrốp, của Nguyễn Ái Quốc, của Trần Phú trước toà án của
bọn đế quốc phát xít.
Chỉ có điều khác là lý tưởng đấu tranh của Nguyễn Vũ Bình do tính chất thời
đại thay đổi nên cao đẹp hơn nhiều, giàu tính hiện thực hơn nhiều.
Nguyễn Ái Quốc, Hồ Chí Minh là niềm hy vọng và tự hào của dân tộc Việt nam
thời chiến tranh và cách mạng. Bây giờ Nguyễn Vũ Bình là niềm hy vọng, là
niềm tự hào của dân tộc trong thời đại ngày nay.
Trước đây Nguyễn ái Quốc từng có “Bản yêu sách của nhân dân Việt nam”
(năm 1919), “Bản án Chế độ thực dân” (năm 1925), Hồ Chí Minh
có “Tuyên ngôn độc lập” (năm 1945), tất cả đều hướng tới lý tưởng cao
cả là Dân chủ và Tự do. Nhưng từ sau năm 1975, Đảng cộng sản đã phản bội tất
cả. Do phản bội Hồ Chí Minh nên Ban lãnh đạo Đảng đã đẩy cả đất nước vào
tình cảnh vô phương cứu chữa như hiện nay.
Đã 30 năm hoà bình rồi, bằng thời gian của cả hai cuộc kháng chiến vĩ
đại, mà dân tộc Việt nam vẫn là một trong những dân tộc nghèo khổ nhất thế
giới. Không những khổ về kinh tế mà cái khổ lớn nhất là không có tự do dân
chủ. Và chính vì vậy mà ngôi sao sáng Nguyễn Vũ Bình xuất hiện. Cũng như
cách đây gần một thế kỷ, Hồ Chí Minh xuất hiện đúng lúc lịch sử đòi hỏi.
Với
lá đơn xin thành lập Đảng Tự do dân chủ, gửi công khai, hợp pháp ký ngày
2-9-2000, kèm với bài viết giải thích “Việt nam và con đường phục hưng đất
nước” và sau đó là “Thư gửi Bộ chính” trị đề ngày 20-9-2000 để giải thích
thêm, Nguyễn Vũ Bình đã chính thức bước lên vũ đài chính trị, dũng cảm nhận
lấy vai trò hướng dẫn toàn dân tộc đứng lên làm lại cuộc cách mạng như lời
tiên đoán thiên tài của Nguyễn ái Quốc trong tác phẩm “Đường Cách Mạng”.
Trong tác phẩm được xuất bản từ năm 1927 này, Bác Hồ đã cảnh báo:
“Cách mạng thành công thì chớ để quyền lực lọt vào tay một bọn ít
người. Thế mới khỏi hy sinh nhiều lần. Thế dân chúng mới được hạnh phúc” .
Chắc
hẳn rằng khi viết: “Chớ để quyền lực lọt vào tay một bọn ít người”,
. Nguyễn Ái Quốc không thể ngờ rằng, quyền lực khuynh đảo
toàn bộ đất nước hiện nay lại chỉ vẻn vẹn nằm gọn trong tay 15 con người
tham quyền cố vị với cái tên gọi là Bộ Chính trị, thậm chí chỉ nằm trong tay
một thằng mắt chột, cai phu đồn điền, khai man lý lịch, viết hồi ký bậy bạ,
đến mức bị báo An ninh thế giới vạch mặt trước bàn dân thiên hạ.
Uỷ ban Trung ương toàn quốc bảo vệ Nguyễn Vũ Bình xin gởi kèm theo
“Lời kêu gọi” này hai tài liệu của Nguyễn Vũ Bình gửi Bộ Chính trị,
hai tài liệu mà “bọn ít người” lãnh đạo Đảng cộng sản hết sức
run sợ, phải ra lệnh cấm mọi phương tiện thông tin đại chúng tuyệt đối không
được để lọt ra ngoài cho đảng viên và quần chúng biết. Chúng sợ tư tưởng
Nguyễn Vũ Bình như đàn dơi sợ ánh sáng.
Lẽ ra
Bộ Chính trị phải nghiêm túc nghiên cứu để quán triệt hai bài viết này của
Nguyễn Vũ Bình, cùng một số bài của Trung tướng Trần Độ, các ông Hà Sĩ Phu,
Phan Đình Diệu, Nguyễn Thanh Giang, Hoàng Minh Chính, Lê Hồng Hà…để làm tư
tưởng chủ đạo cho Nghị quyết Đại hội 9 thì đất nước đâu đến nỗi cứ bế tắc
mãi như ngày nay.
Thế nhưng, những kẻ trong Bộ chính trị đang bị chủ nghĩa cá nhân
“cầm tù”, đang bị những quyền lợi vật chất xấu xa làm cho mê muội, suốt ngày
chỉ lo đấu đá tranh thủ vơ vét, làm giàu nên không còn đầu óc nào để lĩnh
hội được những tư tưởng sáng ngời chân lý và lẽ phải cuả Nguyễn Vũ Bình. Cả
nước đều biết, Chủ tịch nước Trần Đức Lương là một tay trùm tham nhũng, đã
có thời quan hệ chặt chẽ với Năm Cam, đã từng chứa chấp “ Thuyết buôn vua”,
tay chân thân tín của Năm Cam, 2 năm liền trong nhà, tạo chỗ đứng cho tên
này dễ dàng hoạt động. Trần thị Hồng, con gái yêu của Chủ tịch nước, từng là
bồ ruột của Thuyết, trong bản cáo trạng đầu tiên về vụ Năm cam đã có tên
Trần thị Hồng, nhưng Lê Đức Anh đã chỉ thị cắt bỏ. Suýt nữa thì một tên xã
hội đen nguy hiểm trở thành “Phò mã” của nước Việt nam anh hùng. Với tội
danh này, lẽ ra người phải vào tù chính là Trần Đức Lương chứ không phải là
người thanh niên yêu nước Nguyễn Vũ Bình. Từ khi lên chức Chủ tịch Nước,
Lương đã lợi dụng chức vụ xây nhà cho mình, xây nhà cho con, hết hơn 10 tỉ
đồng, nhận đút lót 200m2 đất ở đảo Tuần Châu, dùng quyền lực chiếm đoạt 6
hécta đất ở khu du lịch Đồng Mô. Cùng vào tù với Lương phải là Nguyễn Văn
An, nguyên Trưởng ban tổ chức Trung ương, lợi dụng chức vụ, nhận tiền đút
lót lên đến hàng trăm tỷ đồng, một mình chiếm đến ba biệt thự và nhiều căn
hộ khác cùng với nhiều khu đất màu mỡ khắp ba miền Trung-Nam-Bắc. Điều này
chẳng có điều gì lạ, bởi muốn có một chân trong Tỉnh uỷ nhất thiết phải qua
Ban Tổ chức Trung ương. Cái chế độ Đảng trị nó nguy hiểm như thế đấy. Đặc
biệt cả hai vợ chồng An đều nhận tiền của Năm Cam do Thuyết buôn vua chuyển
tận tay. Vợ nhận 500 triệu đồng, An nhận 300 nghìn Đô la. Nếu pháp luật
nghiêm minh thì An đã phải mặc áo kẻ sọc và vào tù từ lâu. Nhưng Đảng đã
thối nát thì làm sao có luật pháp nghiêm minh được. Đồng bọn của Lương là
các tên Phan Diễn, Trần Đình Hoan mới đây đã tranh thủ chiếm nhà số 4, số 5
phố Thuyền Quang, hai biệt thự mà Nguyễn Lương Bằng, Lê Thanh Nghị, Trần
Quốc Hoàn trước đây đã từng ở. Mỗi ngôi biệt thự này ước tính bỏ rẻ cũng
trên dưới mười nghìn cây vàng. Ôi! Sao mà những kẻ tự xưng là cộng sản, suốt
đời vì nước vì dân lại tham lam vô độ đến thế? Hàng ngày chúng nó ngồi với
nhau trong phòng họp máy lạnh, có lính gác canh phòng cẩn mật bên ngoài, để
15 cái bộ mặt bự thịt nghiêng đầu bên nhau, thậm thà thậm thụt chia bôi của
cải theo kiểu “úm ba la ba ta cùng hưởng”. Tội lỗi thì chúng châm chước cho
nhau, đẩy cấp dưới ra toà chịu trận, làm phép, lừa dối dư luận. Ai dám lên
tiếng thì bắt bỏ tù. Quốc hội trong tay chúng, Chính phủ trong tay chúng,
Toà án trong tay chúng…Chúng nó muốn làm gì mà chẳng được kể cả bán đất đai
của Tổ tiên để lại, mong giữ được ghế như chúng đã từng làm trong Hiệp định
biên giới vừa qua. Ký hiệp định biên giới, một hiệp định có tầm quan trọng
đặc biệt mà chúng “giấu như mèo dấu cứt”, Quốc hội không biết, dân không
biết. Nếu không có luật sư trẻ Lê Chí Quang, nhà báo trẻ Nguyễn Vũ Bình dũng
cảm khui ra thì chẳng ai biết đấy là đâu. Bao nhiêu xương máu của các thế hệ
đã đổ xuống để giữ gìn từng tấc đất của Tổ quốc bị một “Bọn ít người”
dâng cho Bắc triều. Tội này đáng “chu di tam tộc, voi dày ngựa xé”.
Thế
mà bọn chúng nó sống phè phỡn, con cháu chúng nó sống phè phỡn, đi mừng sinh
nhật tặng bạn hẳn một chiếc xe “A Còng”. Trong lúc đó để cho hàng chục triệu
dân Việt nam, những người đã từng hi sinh xương máu làm nên vinh quang của
Tổ quốc hôm nay, đang sống nheo nhóc dưới mức nghèo khổ trong những căn nhà
ổ chuột.
Bác Hồ dạy: “Người cộng sản phải chịu khổ trước thiên hạ và sung sướng
sau thiên hạ”. Còn bọn chúng bây giờ thì làm ngược lại hoàn toàn.
Thực ra, chúng cố tình để cho nhân dân sống dưới mức nghèo khổ, đói cơm rách
áo, để chúng diễn trò hề “Xoá đói giảm nghèo” hòng che mắt mọi người rằng
“Đảng rất quan tâm dến đời sống quần chúng”. Tất cả chỉ là trò hề: trò hề
bầu cử quốc hội, bầu cử hội đồng nhân dân các cấp, trò hề học tập tư tưởng
Hồ Chí Minh, rồi lại trò hề “xoá đói giảm nghèo”…Trò hề và sự lừa dối đã trở
thành thuộc tính đặc trưng của các Đảng Cộng sản, trong đó Đảng Cộng sản
Việt nam được suy tôn là bậc thầy.
Sao
chúng không bao giờ tự hỏi “Tại sao Đài loan, Hàn quốc, Singapore…
không bao giờ phải kêu gọi xoá đói giảm nghèo?”, trong lúc tất cả
mọi điều kiện thiên thời, địa lợi, nhân hoà Việt nam đều thuận lợi hơn hẳn
các nước đó. Đài loan, Hàn quốc, Singapore, Thái lan, Malaixia… chỉ có một
thuận lợi duy nhất là không phải chịu cái thảm họa Đảng Cộng sản độc quyền
cai trị. ở những nơi đó Nhà nước thực sự là của dân, do dân, vì dân. Họ biết
trân trọng lắng nghe tiếng nói của mỗi người dân, kể cả những ý kiến ngược
với ý kiến của chính quyền. Còn ở Việt nam ta thì ngược lại. Chúng ta biết ở
nước Tư bản Hà lan, muốn gia nhập đồng tiền chung Châu Âu phải tổ chức trưng
cầu dân ý, dân không cho Chính phủ cũng đành phải chịu.
Là
một trí thức trẻ mới 35 tuổi, nhưng vì có tấm lòng tha thiết đối với Tổ quốc,
với Nhân dân mà Nguyễn Vũ Bình đã sớm nhận thấy điều đó và đã dũng cảm nói
lên sự thật, dù biết cái Nhà nước tàn bạo hơn cả phát xít do Đảng Cộng sản
Việt nam nặn ra hiện nay sẽ thẳng tay đàn áp, trả thù. Mặc dù vậy, anh vẫn
dũng cảm xả thân vì nghĩa lớn. Anh đang có một gia đình êm ấm, với người vợ
trẻ thông minh, tâm đầu ý hợp, hai đứa con ngoan, cả hai vợ chồng đều là trí
thức có việc làm ổn định, có chỗ dứng trong xã hội, nếu quyết chí làm giàu
sẽ có một cuộc sống đầy đủ chẳng kém ai. Nhưng anh không phải là một con
người chỉ biết nghĩ đến bản thân như bọn Trần Đức Lương, Nguyễn Văn An, Phan
Diễn, Trần Đình Hoan, Nguyễn Khoa Điềm…chỉ ngày đêm lo đến cái ghế của mình,
không một mảy may rung động trước những nỗi khổ của người dân. Còn trái tim
trẻ tuổi Nguyễn Vũ Bình luôn luôn cùng đập một nhịp với trái tim của triệu
triệu người dân lao động nghèo khổ, luôn nghĩ đến tiền đồ của hàng triệu
thanh niên học sinh, sinh viên, đang bị Đảng Cộng sản Việt nam kìm kẹp, nhồi
sọ dẫn đến lạc hậu đáng thương hại so với tuổi trẻ toàn thế giới.
Chính
vì vậy mà Nguyễn Vũ Bình đã kiên cường dũng cảm đứng lên sẵn sàng tuyên
chiến với bộ máy đàn áp khổng lồ của Đảng Cộng sản Việt nam và trở thành
“Ngọn hải đăng trong đêm tối trên bầu trời Việt nam đau thương”
như nhà trí thức yêu nước Tuệ Minh đã ca ngợi. Nhà trí thức trẻ Tuệ Minh đã
viết “Nước Việt nam thân yêu của chúng ta đang cần một xã hội dân chủ,
tự do để phát triển. Chúng ta cần biết bao những người tham gia đấu tranh
cho lẽ phải, cho nền dân chủ của đất nước chúng ta. Trong cuộc đấu tranh
gian nan ấy, Nguyễn Vũ Bình là một trong những biểu tượng sáng ngời cho tuổi
trẻ noi theo. Ngọn hải đăng Nguyễn Vũ Bình đang soi đường cho các bạn”
Uỷ
ban Trung ương toàn quốc bảo vệ Nguyễn Vũ Bình đề nghị các Uỷ ban bảo vệ
Nguyễn Vũ Bình vừa mới được thành lập ở tất cả các địa phương, các trường
đại học, hãy kêu gọi tuổi trẻ cả nước đồng loạt đứng lên bảo vệ Nguyễn Vũ
Bình, đòi nhà cầm quyền Cộng sản trả lại tự do ngay cho Nguyễn Vũ Bình.
Uỷ ban Trung ương toàn quốc bảo vệ Nguyễn Vũ Bình cũng tha thiết kêu gọi các
nước dân chủ trên thế giới, đặc biệt là các nước lớn, hãy đừng vì chút quyền
lợi nhỏ nhoi về kinh tế, thương mại mà kiên quyết lên án Nhà cầm quyền Việt
nam đã bất chấp các hiệp định Quốc tế về nhân quyền mà họ đã ký, ngang nhiên
chà đạp lên nhân phẩm và đạo lý, buộc Nhà cầm quyền Việt nam phải trả tự do
ngay cho nhà báo trẻ yêu nước, yêu dân chủ Nguyễn Vũ Bình.
Hà
nội ngày 04 tháng 6 năm 2004
Uỷ ban Trung ương toàn quốc Bảo vệ Nguyễn Vũ Bình
Kính gửi:
- Quốc hội nước CHXHCN Việt nam.
- Uỷ ban Nhân quyền LHQ.
- Hội liên hiệp TNSV Việt nam.
- Các trường Đại học trong cả nước. |
|