|
Thưa quý Cha
và anh chị em thân mến,
Sau phiên họp cuối cùng của Hội đồng Giáo Hoàng Đồng Tâm ở Rôma, mà tôi là
thành viên, tôi đã vội vã lên đường trở về Việt Nam chiều ngày 25.11.2003.
Về đến nhà, tôi đã được tin cho biết là trong thời gian tôi đi vắng, 3 sự
kiện đáng buồn đã xảy ra:
SỰ KIỆN THỨ NHẤT : ngôi nhà
tiền chế 15m x 11m của anh chị em giáo dân tại thôn 4B, xã Tân Minh, Huyện
Hàm Tân, do ông Tuấn đại diện xây cất vào tháng 8 năm 2003, nhằm mục đích
(không dám nói ra) để dùng làm lớp học t! ình thương cho giới con em trong
vùng, đồng thời, những khi cần, dùng làm nơi học giáo lý cho các em công
giáo. Bởi vì ở vùng kinh tế mới này, có gần 200 gia đình Công giáo sống xa
cách Nhà thờ Tân Minh khoảng 10 Km. Trẻ em không thể đến học giáo lý ở nhà
thờ. Ngôi nhà đang được từng bước hoàn chỉnh thì Chánh quyền Xã, rồi Huyện
đến lập biên bản, ra quyết định xử phạt hành chánh, buộc tháo dỡ và cuối
cùng tống đạt lệnh cưỡng chế tháo dỡ. Trong lúc ông Tuấn đang bối rối
không biết phải xử lý thế nào, vì ngôi nhà tiền chế đã được hàn cứng thành
một khối, và ! vì uy tín đối với giáo dân, thì ngày 4.11.2003, lúc 8 giờ
30 sáng, chánh quyền Huyện Hàm Tân đã huy động một lực lượng quân dân hùng
hậu và 9 chiếc xe cào và trọng tải đến triệt hạ ngôi nhà. Vách, cột, kèo,
sà gồ, tôn, nền, móng hoàn toàn bị phá hủy, rồi sau đó đống sắt vụn bị xúc
đổ lên xe chở về trụ sở xã Tân Minh. Cách xử lý của Chánh quyền đối với
một ngôi nhà với diện tích 165 m2 giữa một cánh đồng hoang vắng ở nông
thôn - không cần xin phép theo Bản hướng dẫn số 1436/XDQH ngày 18/10/1999
của Sở xây dựng Tỉnh Bình Thuận - là một hành động quá đáng và bất
xứng đối với một Chánh quyền của dân,! do dân và vì dân! Lý do của việc
phá hoại tài sản nhân dân trong vụ triệt hạ này cần được làm sáng tỏ!
SỰ KIỆN THỨ HAI : là Tòa án
Nhân Dân (TAND) Thành phố Phan Thiết đã hai lần xét xử bất công liên quan
đến tài sản của Giáo phận.
Sự việc là: như anh chị em đã biết, bà Lê Thị Mẹo là một giáo dân đạo đức,
thuộc giáo xứ Chánh Tòa Phan Thiết. Nhằm để lại một việc thiện trên cõi
đời, sau khi đã hoàn tất trách nhiệm đối với mọi người thân liên quan, bà
Lê Thị Mẹo đã dâng cho Giáo phận một ao rau muống với diện tích là 1840
m2. ! Bà đã cho phép Tòa Giám Mục đổ đất lấp ao, dựng tường và xây
một căn nhà với diện tích xây dựng là 100 m2, để Tòa Giám Mục làm lưu xá
cho các em học sinh nghèo từ các vùng thôn quê về thành phố để học tập. Để
bảo đảm việc dâng cúng này, bà Lê Thị Mẹo đã để lại cho Tòa Giám Mục 3 tờ
di chúc (theo thứ tự thời gian và tiến độ thi công công trình) và mọi giấy
tờ liên quan, kể cả giấy chứng minh nhân dân của bà. Tòa Giám Mục đã đứng
ra thi công và sử dụng theo đúng như ý hướng của bà Lê Thị Mẹo từ đó đến
nay. (Hiện nay, Tòa Giám Mục vẫn đang giúp cho các em học sinh nghèo trú
học tại đây).
Ng! ày 04/5/2001, bà Maria Lê Thị Mẹo qua đời. Tòa Giám Mục đã tổ chức
thánh lễ an táng trọng thể cho bà; và trong thánh lễ an táng, đã công bố
chúc thư của bà để cho mọi người biết ơn và cầu nguyện cho bà.
Ba tháng sau, Tòa Giám Mục tiến hành thủ tục xin thừa kế tài sản theo di
chúc. Nhưng chính quyền địa phương (phường Đức Long - Phan Thiết) đã từ
chối không nhận hồ sơ, bởi lẽ đã có người thừa kế tất cả tài sản nói trên.
Người này là cô Lê Thị Bạch Tuyết, cháu nội của bà Lê Thị Mẹo.
Để bảo vệ lời trăn trối và nguyện vọng củ! ;a người quá cố (bà Lê Thị Mẹo),
đồng thời nhận thấy có rất nhiều điều “mờ ám” trong vấn đề này, Tòa
Giám Mục đã làm đơn khiếu nại đến các cấp tòa án theo luật pháp quy định.
Ngày 11 tháng 10 năm 2001, Tòa Giám Mục đã nạp đơn khiếu nại ở TAND Tỉnh
Bình Thuận. TAND Tỉnh Bình Thuận đã hai lần mời đại diện Tòa Giám Mục lên
trao đổi, tìm hiểu sự việc. Nhưng ngày 26/11/2001, TAND Tỉnh Bình Thuận đã
trả lại hồ sơ khiếu nại cho Tòa Giám Mục với lý do: không thuộc thẩm quyền
giải quyết. TAND Tỉnh không nhận, Tòa Giám Mục phải gởi tới TAND Thành phố
Phan Thiết. Và rồi, ngày 05/6/2002, TAND Thành phố Phan Thiết đã mở
phiên tòa xét xử. Tuy nhiên, Hội Đồng xét xử đã không lưu ý đến các vấn
nạn do luật sư bên nguyên đơn đề ra để làm rõ sự thật, mà còn có tính cách
phân biệt tôn giáo một cách công khai, đã bác bỏ quyền thừa kế của Tòa
Giám Mục.
Chúng tôi dám nói Hội Đồng xét xử đã có tính cách phân biệt tôn giáo bởi
vì chính ông Võ Việt Minh - chủ tọa phiên tòa hôm đó - đã chất vấn vị đại
diện của Tòa Giám Mục rằng: “Tại sao lại không nhờ những người
không phải là Công giáo làm chứng cho Tòa Giám Mục?”… Và
chúng tôi cũng tự hỏi: Tại sao các cơ! ; quan chức năng liên hệ như UBND
phường Đức Long, Sở Xây Dựng Tỉnh Bình Thuận lại có thể chứng nhận di
chúc và cấp nhận giấy chứng nhận quyền sử dụng nhà và đất này cho Cô Lê
Thị Bách Tuyết được, khi toàn bộ giấy tờ chính liên quan đến số tài sản
này đã và đang do Tòa Giám Mục cất giữ theo yêu cầu của bà Lê Thị Mẹo? Và
rất nhiều yếu tố mâu thuẫn khác được chúng tôi đặt ra thì Hội Đồng xét xử
chỉ trả lời một cách qua loa. Ngược lại, Hội Đồng xét xử lại chất vấn một
cách kỹ lưỡng những điểm nhỏ trong hồ sơ do Tòa Giám Mục cung cấp.
Để! ; bảo vệ sự công bằng và trách nhiệm đối với người quá cố, ngày
10/6/2002, Tòa Giám Mục đã kháng cáo lên Tòa phúc thẩm.
Ngày 04/9/2002, TAND Tỉnh Bình Thuận đã cứu xét và bác bỏ bản án của tòa
sơ thẩm. Vụ án được trả lại cho tòa sơ thẩm (TAND Thành phố Phan Thiết).
Ngày 18/4/2003, TAND Thành phố Phan Thiết đã xử lại vụ kiện. Còn bất công
hơn phiên tòa sơ thẩm lần I, chủ tọa phiên tòa là bà Phạm Thị Ngọc Huyền
đã bác bỏ toàn bộ yêu cầu của Tòa Giám Mục, đồng thời tuyên bố cho bà Lê
Thị Bạch Tuyết được hưởng tất cả tài sản mà Giáo phận Phan ThiN! 71;t đã
đầu tư vào đó, mặc cho vị ; đại diện Viện Kiểm Sát Nhân Dân trong phiên
tòa hôm đó vẫn công nhận số tài sản này là do Tòa Giám Mục Phan Thiết đầu
tư.
Vì sự công bằng và lòng thành tín đối với người quá cố, Tòa Giám Mục tiếp
tục kháng cáo lên tòa phúc thẩm lần II.
Hiện nay, Tòa Phúc Thẩm đang nghiên cứu và dự định tái xét xử. Xin anh chị
em quan tâm và cầu nguyện cho việc xét xử này được diễn tiến cách công
bằng và vô tư, vì nó liên quan đến đức công bằng và sự công minh của Cơ
quan Tư Pháp tối cao của Tỉnh, đồng thời ảnh hưởng đến niềm tin và sự đoàn
kết của nhân dân đối với chánh quyền.
SỰ KIỆN THỨ BA : đó là việc Tòa
Giám Mục xin lại khu đất phía sau Tòa Giám Mục.
Như anh chị em biết thì sau ngày Đất nước được hoàn toàn thống nhất, Giáo
phận đã để cho Nhà nước trưng dụng trên 30 cơ sở giáo dục và xã hội. Ngày
05/12/1977, Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh đã âm thầm ký quyết định số 492 QĐUB
trưng thu khu vườn phía sau Tòa Giám Mục. 5 năm sau, ngày 02/02/1983, Ủy
Ban công khai hóa quyết định trưng thu, và giao cho Công ty Du Lịch Tỉnh
sử dụng để xây nhà cho cán bộ, nhân viên.
Hai năm sau, nhận thấy quyết đị! nh trưng thu không hợp pháp - đồng thời
Cô ng ty Du Lịch đã không sử dụng khu đất đúng mục đích, Tòa Giám Mục đã
làm đơn khiếu nại và liên tiếp khiếu nại cho đến ngày nay. Đơn khiếu nại
gởi cho Chánh quyền Tỉnh và Chánh quyền Trung Ương, nhưng vẫn không được
giải quyết.
Ngày 24/9/2003, Bộ Tài Nguyên và Môi Trường đã dựa theo quyết định của Ủy
Ban Nhân Dân Tỉnh Thuận Hải (nay là Tỉnh Bình Thuận) - là Cơ quan đã trưng
thu cách bất hợp pháp khu đất của Tòa Giám Mục - để khước từ đơn khiếu nại
của Tòa Giám Mục
Ba tin buồn cho Giáo phận và cho toàn thể dân Chúa trong Giáo phận, ảnh
hưởng đến niềm tin và khối đoàn kết nhân dân trong Tỉnh.
Tòa Giám Mục tha thiết:
** Xin anh chị em cầu nguyện cho Giáo phận được vượt qua những khó khăn
nói trên.
** Lấy ngày Chúa Nhật II Mùa Vọng này làm Ngày Giáo phận cầu nguyện cho vụ
án cũng như việc hoàn trả khu đất Tòa Giám Mục được giải quyết theo sự
công bằng và đạo lý, hầu bảo vệ sự đoàn kết và an dân trong Tỉnh.
Phan Thiết, ngày 01 tháng 12 năm 2003
Nicolas Huỳnh Văn Nghi |