Xin chào bạn đến với e-ThongLuan
Tìm   trong  

 Đăng ký thân hữuTrang nhất | PDF | Lưu Trữ | Thăm dò | Đề Mục | Liên Lạc  

Trị Sự
· Trang nhất
· Bài Đã Đăng
(xếp theo thời gian)

· Cổ động Thông Luận
· Gửi bài
· Tìm kiếm
· Tủ Sách ThôngLuận
· Trang Nối kết
· Đề tài

Đề mục
· Tất cả các đề mục
· Ý Kiến
· Chính Trị
· Giáo Dục - Xã Hội
· Kinh Tế
· Những Vấn Đề Dân Chủ
· Những Vấn Đề Lịch Sử
· Phiếm Luận
· Quan Điểm
· Thế Giới Quanh Ta
· Thời sự
· Tuỳ bút
· Vì Đất Nước Ngày Mai
· Việt Nam Hải Ngoại
· Việt Nam-Đất & Người
· Văn Hoá-Nghệ Thuật
· Văn hoá-Tư Tưởng
· Xã Hội Dân Sự

Góc của tác giả

Photobucket - Video and Image Hosting Một vài quy ước về bài vở trên Thông Luận

THƯ ĐI TIN LẠI
19/06/2010:
Thư Toà Soạn: Vẫn son sắt một lòng

01/05/2010:
Thông Luận: Thư gởi các bạn “tin tặc”

24/04/2010:
Thanh: Chữ trên trang Thông Luận nhỏ như con kiến

18/04/2010:
Trần Bình Nam: Về một lời phát biểu của linh mục Nguyễn Văn Lý

15/04/2010:
Đỗ Anh Thơ: Lạm bàn về bài “Giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ"

12/02/2010:
Thông Luận: Thư Toà Soạn

03/09/2009: Trần Thị Hồng Sương: TTHS trả lời về câu chuyện Khmer đòi đất…

31/05/2009:
Trần Thị Hồng Sương: Tiếng nói của kẻ sĩ trong cuộc chiến đấu cho dân chủ nhân quyền hiện nay

11/02/2009:
Trần Thị Hồng Sương: Trả lời ông Nguyễn Biên Cương

20/01/2008:
Hoàng Liên Sơn: Làm sao vượt tường lửa?

15/4/2007:
Đỗ Như Điền: Bài trên Thông Luận hơi khác với bài đăng nơi khác !

24/11/2006:
Thanh: Thông Luận là một môi trường thông tin quái gở nhất thế giới!

Xem tiếp thư tín trước đó

Bài đăng gần đây
16/07/2010
· Thị trường bất động sản: trái bom nổ chậm (Nguyễn Minh) (TL 249)
· Con tàu Vinashin nay đã chìm? (Nhất Nam)
15/07/2010
· Việt Nam có nhân quyền hay không? (Phạm Trần)
· Cuộc trao đổi 'gián điệp' chớp nhoáng (Ngô Nhân Dụng)
· Le jour de gloire (Đáy) (TL 249)
· Thái Lan 2010: những điều nên và cần biết (Nguyễn Văn Huy) (TL 249)
· Tổ Quốc vẫn tiến tới! (Báo Tổ Quốc)
14/07/2010
· Ai chịu trách nhiệm về sự đổ vỡ Vinashin? (Nguyễn Quang A)
· ”Thôi, xin ơn đời...” (Nguyễn Thượng Long)
· Tâm tình với các bạn sinh viên (Hương Trà)
· Tình cảm và chỗ đứng nào cho cờ vàng? (Nguyễn Gia Kiểng) (TL 249)
· Đất nước sắp chuyển động (Thông Luận)
· Khi đoàn Thanh niên Cộng sản là cánh tay của đảng (Bùi Tín)
13/07/2010
· Bao giờ? (Trần Khải Thanh Thuỷ)
12/07/2010
· Tập đoàn kinh tế nhà nước: Quả đấm thép. Đấm ai? (Chính Tâm)
· Doanh nghiệp nhà nước – đại hoạ (Nguyễn Thanh Giang)
11/07/2010
· Cớ sao hèn này Khiêm?... (Đinh Tấn Lực)
· Từ thực trạng phong trào dân chủ VN, nghĩ về hiện tượng Nguyễn Văn An (Chính Tâm)
· Phật giáo Việt Nam và chế độ cộng sản (Định Nguyên)
10/07/2010
· Việt Nam - Những điều trông thấy... (Định Nguyên)
· Cần đặt đúng tên cho một vụ án (Bùi Tín)
· Biển Đông dậy sóng (Lê Duy Nhân)
09/07/2010
· Tô hô tuông (Phong Trần)
· Chạy đua quân sự hay kinh tế? (Ngô Nhân Dụng)
· Bộ máy của quan...lớn! (Thương ông Nguyễn Trường Tô) (Thái Hữu Tình)
08/07/2010
· Nước đã đến chân chưa? (Phạm Trần)
07/07/2010
· Đọc mà thấy thương, nghe mà thấy tội (Bằng Phong Đặng Văn Âu)
· Thần kỳ Vinaxhin! (Phạm Hồng Sơn)
· Từ bỏ đảng Cộng Sản (Ngô Nhân Dụng)
· Đảng Cộng sản Pháp: Vỡ từng mảng lớn (Bùi Tín)
05/07/2010
· Việt Nam: Thời gian như bóng câu qua cửa sổ (Mark Magnier) (Trần Bình Nam phóng dịch)
· Phác thảo chân dung người chiến sĩ hoà bình Việt Nam hôm nay (Nguyễn Văn Lý)
02/07/2010
· Lật thuyền... (Ngô Nhân Dụng)
01/07/2010
· Sửa Hiến Pháp cho dân hay cho đảng? (Phạm Trần)
· Kho bom nguyên tử & chính sách “không nhận, không chối” của Do Thái (Trần Bình Nam)
· Một khúc quanh phải đến (Báo Tổ Quốc)
30/06/2010
· Chia hai là nhân đôi (Nguyễn Thanh Giang)
29/06/2010
· Khủng hoảng kinh tế: con đường trước mắt (Đoàn Hưng Quốc)
· Làm sao thắng sợ hãi ? (Lm Nguyễn Văn Lý)
28/06/2010
· Câu chuyện nghị trường (Hoàng Vũ)
· Đơn kiện nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam (Thiện Ý)
25/06/2010
· Chủ nghĩa dân tộc sinh tồn - viễn kiến khả thi trong thế trận cứu nước (Từ Phong)
· Vận nước đã hết mạt? (Phạm Trần)
· Làm ăn với “cựu thù” (Lữ Giang)
24/06/2010
· Hai tiếng chim báo bão (Lê Duy Nhân)
· Thử giải phẫu con bệnh vĩ cuồng (Hà Sĩ Phu)
23/06/2010
· Tìm ra sự thật “thực” (Lm Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh OFM)
· Tại sao biểu tình chỉ vì bị cúp điện? (Ngô Nhân Dụng)
· Kinh tế Việt Nam và khủng hoảng (Đoàn Hưng Quốc)
· Một kiến nghị có sức nặng, lại đúng lúc! (Bùi Tín)

Bài viết trước đó

BÀI MỚI !
(Hiện không có bài cho mục này.)

  
Chính Trị: Cộng sản từng sụp đổ vì các người cộng sản có viễn kiến dân chủ
Đăng ngày 23/02/2006 lúc 16:32:15 EST
Đề tài: Thế Giới Quanh Ta
Thế Giới Quanh Ta

Một bài học của quá khứ:

Image hosting by Photobucket

Cộng sản từng sụp đổ
vì các người cộng sản có viễn kiến dân chủ
(Đi tìm một Alexander Yakovlev cho Việt Nam)
Việt Nguyên

Đại hội đảng CSVN lần thứ 10 có lẽ sẽ không đem đến một sự thay đổi lớn nào ngoài những tranh giành quyền hành giữa các lãnh tụ Đảng luôn đặt quyền lợi Đảng trên quyền lợi đất nước. Trong khi đó, thành phần đấu tranh dân chủ như ông Lê Hồng Hà, cựu chánh văn phòng Bộ Công An và trưởng ban nghiên cứu khoa học Bộ Công An tự tin vào tình hình: “Dân đang thắng nhiều hơn, Đảng lại thua nhiều hơn” và sự sụp đổ của chánh quyền CSVN là điều tất yếu vì “quá trình sụp đổ của các quốc gia xã hội chủ nghĩa đã diễn ra, nó là quá trình tự vỡ”.

Ông Lê Hồng Hà có lẽ có cùng quan điểm với ông Tony Judt tác giả cuốn Hậu chiến: lịch sử Âu Châu từ 1945 cho rằng “Đế quốc Quỷ” Xô Viết đã sụp đổ không vì TT Ronald Reagan mà đế quốc ấy với một nền kinh tế suy sụp, sau sự thất bại ở A Phú Hãn cùng những đổ vỡ ở Đông Âu, đã phải tự vỡ cho dù bất cứ ai là Tổng thống Hoa Kỳ vào thời đó.

Nhưng, từ năm 1991, sau ngày đế quốc Xô Viết sụp đổ, CSVN với những ung thối của XHCN từ năm 1954 đã không “tự vỡ”, hiển nhiên là căn nhà lung lay ấy đã đứng vững được vì thiếu những bàn tay xô đẩy như thời Sô viết của Tổng bí thư Mikhail Gorbachev.

Nhìn lại chiến tranh lạnh

Chiến tranh lạnh, một cuộc chiến nguy hiểm kéo dài 45 năm, qua chín đời Tổng thống Hoa Kỳ, kết thúc với sự sụp đổ thảm hại của đế quốc Sô Viết, bắt đầu từ thời TT F.D.Roosevelt.

Ngay sau thế chiến thứ hai, Hoa Kỳ và Sô Viết trở thành hai cường quốc với hai con đường đi khác nhau đưa đến sự kình địch và chiến tranh lạnh vì vậy không thể tránh. Nhà độc tài Stalin không tin Hoa Kỳ và Anh trong thế chiến thứ hai vì ông nghĩ Tổng thống Roosevelt và Thủ tướng Churchill cố tình kéo dài mặt trận Âu Châu khiến Xô Viết thiệt hại nặng với hơn 20 triệu quân Sô Viết tử trận so với con số 400,000 quân Hoa Kỳ. Ngược lại Hoa Kỳ và Anh cũng không tin Xô Viết như khi TT Roosevelt nói: “Stalin đã không giữ được một lời hứa nào với Đồng Minh ngay cả trước khi Thế chiến thứ hai chấm dứt”.

Với chủ thuyết CS, Stalin xây dựng chế độ độc tài chuyên chính, thù hận tư bản, thống trị các nước Đông Âu qua cuộc cách mạng vô sản, từ chối chương trình Marshall dành cho các nước Đông Âu, phong tỏa Bá Linh, từ chối cuộc tuyển cử tự do ở Ba Lan như qui định của Hiệp dịnh Yalta. Trong khi đó Hoa Kỳ theo đuổi chánh sách phát triển dân chủ đến các nước Âu Châu với quyền làm người và quyền mưu cầu hạnh phúc cá nhân. Các sử gia khi nhìn lại chiến tranh lạnh như giáo sư sử học John Lewis Gaddis đã kết luận: “Chính sự tàn ác của chánh quyền Stalin và chủ trương xâm lăng các nước Âu Châu của Xô Viết là nguyên nhân của chiến tranh lạnh.”

Tổng thống Dwight Eisenhower đã tránh thảm họa cho thế giới khi quyết định không sử dụng vũ khí nguyên tử “trong các trận chiến có giới hạn” dù bị áp lực của phe cực hữu đòi thả bom nguyên tử xuống Sô Viết. Ông tạo tiền lệ cho các tổng thống Hoa Kỳ, chủ trương tránh các cuộc chiến tranh nóng vì vậy đã đứng nhìn không can thiệp khi Sô Viết đàn áp tàn bạo cuộc khởi nghĩa ở Ba Lan và Hung Gia Lợi năm 1956 với hàng chục ngàn người bị giết. Vào thời TT John F Kennedy, Tổng bí thư Nikita Krutchev bí mật chuyển hỏa tiễn vào Cuba để phát động cuộc cách mạng vô sản sang các nước Châu Mỹ Latin, Hoa Kỳ vẫn giữ chiến lược của TT Eisenhower ký kết hiệp ước giới hạn vũ khí hỏa tiễn nguyên tử vào thập niên 1970.

Chính sách hòa hoãn của Nixon-Kissinger sau đó đem đến ổn định và hy vọng tự do cho hàng trăm triệu người ở khối CS và hiệp định Helsinski ký bởi TT Gerald Ford năm 1975 đã tạo ra các diễn đàn dân chủ mạnh mẽ cho các thành phần chống đối trong và ngoài Xô Viết.

Cuối thế kỷ 20, con số các quốc gia dân chủ tăng gấp bốn lần, nhanh chóng nhờ cuộc cách mạng truyền thông và sự ưu việt hiển nhiên của các quốc gia tự do về mặt kinh tế. Lãnh tụ khối Tây phương như TT Hoa Kỳ Ronald Reagan và Thủ tướng Anh Margaret Thatcher đã cảm thấy họ đã phải trả một giá quá đắt cả về chánh trị lẫn tinh thần cho chánh sách hòa hoãn. Các lãnh tụ với viễn kiến mới như TT Reagan, bà Thủ tướng Thatcher, Giáo hoàng Paul II và ông Lech Walesa chủ tịch Công đoàn Ba Lan cảm thấy đã đến lúc cần phá vỡ Đế quốc Sô Viết. Với gương mặt lớn trên chánh trường, TT Reagan luôn luôn nhấn mạnh đến sức mạnh của phương Tây và những yếu điểm của Xô Viết. Với tinh thần dám làm “Cao bồi miền Viễn Tây” và với niềm tin thật sự cho rằng vũ khí nguyên tử có tánh cách “Vô luân”, TT Reagan đề nghị hủy bỏ vũ khí hạt nhân, chiến lược phòng thủ SDI, chương trình “Star war” đã đưa Sô Viết vào con đường phá sản. Chiến lược của TT Reagan đã thành công nhờ sự cộng tác nhiệt tình của người bạn đường chính trị, bà Margaret Thatcher “họ có cùng chung một định mệnh, một mục tiêu và bản đồ hành động trong óc họ.”

Giáo hoàng John Paul II đã gián tiếp mạnh mẽ trả lời câu hỏi ngạo mạn nổi tiếng của nhà độc tài Stalin hơn 60 năm trước: “Giáo hoàng có bao nhiêu sư đoàn”. Giáo hoàng John Paul II không cần một sư đoàn nào nhưng đã sử dụng tất cả “lực lượng tinh thần” chống lại chủ thuyết Cộng Sản khi ngài trở về quê Ba Lan năm 1979 và ủng hộ phong trào Đoàn kết của ông Lech Walesa. Trong xu hướng dân chủ đó, Tổng bí thư Gorbachev người sau này được nhận lãnh Nobel Hoà Bình, không còn con đường nào khác hơn là từ chối bạo lực; cộng tác với các nhà lãnh đạo Tây phương, đáp lại lời thách đố của TT Reagan đập vỡ bức tường Bá Linh, từ bỏ chủ nghĩa Cộng Sản đem đến sự sụp đổ của “Đế Quốc Quỷ” Xô Viết.

Người hùng Alexander Yakovlev

Quyết định can đảm của Tổng bí thư Gorbachev đã giúp những người anh hùng vô danh trong cuộc cách mạng ở Đông Âu, như dân Hung Gia Lợi năm 1989 xem thường hàng rào kẽm gai thách đố điện Cẩm Linh dùng võ lực chống lại họ, trở nên bất tử.

Thế giới dạo ấy biết những nhà tranh đấu cho dân chủ như bác học Andrei Sakharov, nhà văn Alexander Solzhenitsyn, kịch tác gia Tiệp Vaclav Havel, lãnh tụ Công đoàn Ba Lan Lech Walesa nhưng hoàn toàn quên bẵng một ngươì anh hùng không tên tuổi đóng vai trò quan trọng trong sự sụp đổ của đảng Cộng sản Xô Viết: Ông Alexander Yakovlev.

Sanh năm 1924, con nhà quê vùng Yarolavl, anh hùng trong thế chiến hai, vào đảng CS năm 1943, trung thành với chủ thuyết CS, ông trở thành trưởng lý thuyết gia của đảng CS Xô Viết dưới thời Tổng bí thư Leonid Brezhnev. Sau khi viết bài chỉ trích chánh sách của đảng năm 1972 ông bị thất sủng, bị đầy đi làm đại sứ ở Gia Nã Đại. Về lại Mạc Tư Khoa năm 1983, khi ông Gorbachev lên chức Tổng bí thư năm 1985, ông được tin dùng, cầm đầu cơ quan tuyên truyền của đảng. Năm 1986, ông là Bí thư Trung ương Đảng chuyên về lý thuyết và năm 1987 trở thành một trong những ủy viên trung ương. Mặc dù giữ những chức vụ quan trọng trong đảng, ông luôn luôn nói lên những tiếng nói can đảm đến từ lương tri. Được xem là kiến trúc sư của chương trình đổi mới “Perestroika” và cha đẻ của chánh sách cởi mở “Glasnost”, ông thay đổi chánh sách ngoại giao và văn hóa của Xô Viết. Ngồi cạnh Tổng bí thư Gorbachev trong năm kỳ hội nghị với TT Reagan, ông còn được gọi là “cha đẻ của nền dân chủ Nga.”

Mặc dù con gia đình nhà quê, sống suốt cuộc đời trong xã hội Cộng sản với chủ thuyết Marx-Lenin, ông lại có những tư tưởng dân chủ tự do. Ông luôn luôn nghĩ rằng có những “giá trị nhân bản vĩnh cửu” cao hơn quan điểm đấu tranh giai cấp của cộng sản. Ông cho rằng sự thiếu sót của một chế độ dân chủ ở Nga là nguồn gốc của tất cả những khó khăn và tệ đoan của xã hôi, không có dân chủ con người không có tự do và “khi con người được tự do, mọi việc sẽ đâu vào đó.” Đảng CS phải từ bỏ “quyền lực độc đoán và chấp nhận thử thách của nền dân chủ đa nguyên, chủ nghĩa Bolshevism phải bị từ khước, vì chủ nghĩa ấy “chủ trương dùng bạo lực bằng bất cứ giá nào ngay cả bằng phương pháp bất hợp hiến nếu cảm thấy cần thiết.”

Ông Yakovlev đã làm các Ủy viên Trung ương Đảng giận dữ với một viễn kiến mới cho nước Nga. Một nước Nga tự do, thẳng thắn nhìn lại quá khứ, can đảm nhìn nhận những lỗi lầm, đối diện với những thập niên đầy tội ác, máu và nước mắt, một xấu hổ của nước Nga với quá khứ văn minh.

Ông cầm đầu ủy ban đi tìm danh tánh các nạn nhân của thời kỳ Stalin, phục hồi quyền công dân cho hơn năm triệu người đã bị Stalin xử bắn hay xử tội trong các trại học tập, đưa ra ánh sáng bí mật hiệp ước năm 1939 ký với Đức Quốc Xã dọn đường cho Nga sát nhập các quốc gia Baltic vào Sô Viết, xuất bản 30 đến 40 cuốn sách hồ sơ ghi lại lịch sử tội ác của Mật vụ Nga trong thế kỷ 20, vai trò của Mật vụ trong chế độ cộng sản, những tội ác không thể xóa mờ trong trí óc người dân Nga và đông Âu. Khi khối Sô Viết sụp đổ, ông Yakovlev thở phào “đây chính là lúc chấm dứt các tội ác không thể tưởng tượng được của đảng CS”.

Với ý niệm dân chủ, ông đóng vai trò quan trọng trong chánh sách ngoại giao của ông Gorbachev, không can thiệp vào nội bộ các nước Đông Âu. Trong cuộc đảo chánh chống ông Gorbachev, ông đã đứng cạnh ủng hộ tổng bí thư cũng như trong cuộc đảo chánh lật đổ ông Boris Yeltsin, ông đã vượt hàng rào để sát cánh với tổng thống Yeltsin. Ông đã được tọai nguyện nhìn thấy một nước Nga mới dân chủ hơn trước khi ông mất vào tháng 10 năm 2005.

Từ năm 1991, sau sự sụp đổ của đế quốc Sô Viết, đảng CSVN đã đứng bên lề lịch sử nhìn các cuộc cách mạng khác xảy ra trên nhiều phần đất trên thế giới. Chánh sách ổn định ở Á Châu của Hoa Kỳ và một Trung Cộng khổng lồ ở phương Bắc đã là những cái cớ. Nhưng khi nhìn lại lịch sử, Việt Nam đã có những thời kỳ vinh quang nhất khi độc lập với Trung Quốc. Năm 1421, Vua Lê Lợi gọi hoàng đế nhà Minh là “thằng nhãi ranh”, với cuộc kháng chiến chống quân Minh trên đường thành công đã khiến các nước “Rợ” phương Bắc theo gương vua Lê đem quân đánh lại nhà Minh, vì kinh tế Trung Quốc suy sụp, triều đình Minh cuối cùng phải theo chánh sách bế môn tỏa cảng dẫn đến sự chia cắt Trung Hoa bởi các liệt cường Âu Châu về sau.

Nguyễn Trãi viết: “Anh hùng hào kiệt thời nào cũng có”, hy vọng rồi đây sẽ có một Alexander Yakovlev Việt Nam đang cầm quyền giải tán đảng CSVN và đưa Việt Nam về theo trào lưu dân chủ thế giới.

Việt Nguyên


 
Trang liên hệ
· Đọc thêm về Thế Giới Quanh Ta


Bài được đọc nhiều nhất trong Thế Giới Quanh Ta:
Cộng sản từng sụp đổ vì các người cộng sản có viễn kiến dân chủ


Lựa chọn

 Trang in Trang in

 Gởi đến cho bạn bè Gởi đến cho bạn bè


"Đăng Nhập" | Log vào/Đăng ký độc giả | 0 Ý kiến
Là một diễn đàn tự do, Thông Luận không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ độc giả.

Bạn đọc ẩn danh không thể đăng ý kiến của mình, xin đăng ký ở đây trước


Copyright © 1988-2010 Thông Luận
Chủ nhiệm: Phạm Đỉnh

Thongluan - Address: 7 Allée Bouleau Carreau, 77600 Bussy-Saint Georges, France
ISSN 1145-9557, năm thứ 22.
Liên lạc:
hopthu@thongluan.org



PHP-Nuke Copyright © 2004 by Francisco Burzi