Tìm
hiểu cộng đồng người Chăm tại Việt Nam
Bài
1 : Nhận lại anh em, tìm lại bạn bè
Nguyễn
Văn Huy
Chăm là một trong 54 nhóm chủng tộc
bất khả phân của dân tộc Việt Nam. Dân số người Chăm hiện
nay khoảng 100.000 người, trong đó hơn 2/3 định cư tại Phan Rang,
Phan Rí, Phan Thiết và Bình Tuy ; số còn lại sinh sống tại Châu
Đốc, Tây Ninh và Sài Gòn.
Cũng nên biết, trong thực tế, có
khoảng 400.000 người Chăm sinh sống tại khắp nơi trên thế
giới, đông nhất là tại Kampuchia (270.000 người), kế đến mới
tới Việt Nam (100.000 người), sau là Thái Lan (15.000 người) và
cuối cùng là Liên Bang Mã Lai, năm 1979 đã
tiếp nhận khoảng 10.000 người Chăm đến từ Kampuchia. Hải
ngoại có khoảng 200 người Việt gốc Chăm (hơn 50 gia đình), đa
số định cư tại Hoa Kỳ.
Tài liệu nói về nhóm dân cư này tuy
có nhiều nhưng cũng rất thiếu. Đa số các tài liệu viết về các
sinh hoạt có tính văn hóa và xã hội trong khi phần lịch sử và
sinh hoạt chính trị của nhóm dân cư này hoàn toàn thiếu vắng,
nếu có chăng thì nội dung cũng bị bóp méo để phù hợp với nhu
cầu tuyên truyền của các chế độ đương quyền. Chính vì thế
mỗi khi đề cập tới cộng đồng người Chăm, người Việt thường
có một nhận thức rất mơ hồ, chỉ biết đại khái đó là một
sắc tộc thiểu số ở miền Trung và Châu Đốc có nước da ngăm
đen, phong tục tập quán, tín ngưỡng và văn hóa khác với người
Kinh. Trầm trọng hơn, phần lớn những người lãnh đạo đất nước
cũng không nắm rõ nguồn gốc những cộng đồng chủng tộc đã góp
phần tạo thành dân tộc Việt Nam, do đó khó có thể xây dựng
một chính sách dân tộc phù hợp với ước vọng của từng cộng
đồng. Chính vì thế nội dung loạt bài viết về người Chăm này
nhằm khai thông bế tắc đó. Nhận lại anh em, tìm lại bạn bè là
chặng đường cần thiết trước khi cùng nhau xây dựng một tương
lai chung.
Người
Chăm và các danh xưng
Chăm là tên một nhóm dân cư, trước
kia là thần dân vương quốc Chiêm Thành (Campa, Champa, hay Chăm Pa) cũ,
đã có mặt từ lâu đời tại miền Trung trước khi người Kinh đến
đây lập nghiệp.
Trước khi đi vào chi tiết, tưởng cũng
nên phân biệt người Chăm và người Chămpa. Chăm là nhóm dân cư
gốc Nam Đảo (malayo-polynésien) sinh sống trên những vùng đất
thấp dọc duyên hải miền Trung, Chămpa là toàn thể các nhóm dân
cư thuộc vương quốc Chiêm Thành cũ gồm cả người Chăm đồng
bằng lẫn người Thượng (gốc Nam Đảo hoặc Môn Khmer), sinh
sống rải rác trên các vùng rừng núi phía Tây dãy Trường Sơn,
hay Tây Nguyên.
Champa là tên một loài hoa màu trắng
hồng nhạt, hay trắng vàng nhạt, có hương thơm ngào ngạt có
thể tìm thấy tại khắp nơi trên duyên hải miền Trung. Người
Việt gọi là hoa sứ, tên khoa học là Michelia Champaca Linn. Không
biết người Champa đã chọn loài hoa sứ này đặt tên cho xứ sở
mình từ hồi nào, nhưng chữ Champa đã được tìm thấy trên một
bia ký có từ thế kỷ thứ 6 tại Mỹ Sơn, viết bằng chữ Phạn
(sanscrit). Trước đó, trong bộ Geographica năm 150 sau công nguyên,
Claudius Ptolémée (90-168), nhà địa lý gốc Hy Lạp và là sứ giả
của hoàng đế La Mã Marc-Aurèle Antonin tại Alexandrie (Ai Cập), đã
có lần nói tới một xứ tên Zamba trên vùng Viễn Đông. Sách Tân
Đường thư, do Âu Dương Tu và Tổng Kỳ biên soạn thế kỷ 10,
phiên âm là Chiêm Bà khi nói về Hoàn Vương Quốc (vương quốc Lâm
Ấp cũ). Về sau Champa được người Việt biết qua tên phiên âm
Hoa ngữ là Chiêm Thành (Tchan-tcheng).
Trước kia người Việt gọi cộng đồng người Chăm là Chiêm,
Chàm, Hời… Những danh xưng này được đọc theo cách viết của
người Trung Hoa, hay theo cách phát âm của người miền Trung, do đó
không phản ánh trung thực danh xưng chính xác của người Chăm
hiện nay.
- Chiêm là tên gọi những cư dân sinh sống trên lãnh thổ
Chiêm Thành ; danh xưng Chiêm thỉnh thoảng vẫn được nhắc
nhở trong sử sách và tài liệu nghiên cứu, ngoài dân gian ít ai nói
tới.
- Chàm là cách đọc trại đi từ chữ Champa ; danh xưng
Chàm hiện còn rất thông dụng trong dân gian, một vài địa danh còn
giữ chữ Chàm kèm theo như Cù Lao Chàm tại Quảng Nam, Tháp Chàm
tại Phan Rang, quận Phan Lý Chàm, xã Ma Lâm Chàm tại Bình Thuận...
Trong nước, những nhà dân tộc học đã thay chữ Chàm bằng danh xưng
Chăm từ lâu ; điều này đã làm hài lòng cộng đồng người
Chăm tại cả Thuận Hải lẫn Châu Đốc, vì là cách gọi đúng
nhất theo lối phát âm từ chữ Chăm-pa.
- Danh xưng Hời rất ít được nhắc đến, người chỉ
thấy chữ này xuất hiện một vài lần trong tập thơ Điêu Tàn, năm
1937, của Chế Lan Viên. Hời là cách đọc trại đi từ chữ Hroi
(H’roi hay Hờ Roi), tên của một bộ lạc sơn cước sinh sống trên
vùng rừng núi phía Tây các tỉnh Quảng Nam, Quảng Ngãi và Bình Định.
Người Hroi thật ra cũng là người Chămpa, vì trước kia là thần
dân của vương quốc Chiêm Thành cũ di tản lên Tây Nguyên tránh
loạn rồi định cư luôn tại đây, họ vẫn còn giữ ngôn ngữ và
một số phong tục tập quán của người Chăm đồng bằng trong
những sinh hoạt thường nhật. Ngoài ra còn phải kể thêm những
nhóm Bahnar Chăm, Bru-Vân Kiều, Kaho, Raglai, Rhadé, Djarai, Stiêng,
Churu v.v..., tất cả đều là thần dân của vương quốc Chiêm Thành
cũ di tản lên cao nguyên trong những giai đoạn loạn lạc rồi ở
luôn tại đây. Trên khắp cao nguyên, những nhóm người mới hòa
nhập và pha trộn với các nhóm người cũ tạo thành những sắc dân
hỗn hợp mang hai dòng máu Chăm-Thượng trong những thời điểm khác
nhau. Người Chăm lai Thượng gọi là Chăm Pal, nhưng người Việt
ít biết đến tên này. Vì không có truyền thống đặt tên cho
từng nhóm người, dân chúng gốc Kinh gọi chung tất cả những cư
dân sinh sống trên miền núi phía Tây là người Hroi, sau đó biến
âm thành người Hời.
Chữ Hời mang một nội dung xấu, đó là những nhóm man di
chuyên đi cướp bóc, vì trong quá khứ người Hroi đã nhiều lần
tiến công vào các làng xã người Kinh cướp bóc lương thực,
trong những giai đoạn khó khăn, dưới thời các chúa Nguyễn. Sau này
người Chăm tại Thuận Hải gọi những cư dân gốc Chăm sinh
sống tại các tỉnh Quảng Nam, Quảng Ngãi và Bình Định là Chăm
Hoi hay Chăm Hroi. Sử sách Việt Nam thời Nguyễn gọi chung là Mọi
Đá Vách.
Ngoài ra cũng có một số người Chăm lai Việt gọi là Chăm
Yuôn (Yuôn hay Yun có nghĩa là người Việt). Người Việt gọi là
Kinh Cựu, nhưng danh xưng này rất ít người biết đến vì người
Kinh Cựu luôn tự nhận mình là người Kinh. Cũng nên biết những
binh sĩ hay tội đồ gốc Kinh, bị đày ra vùng biên địa giáp ranh
với Chiêm Thành, đã lập gia đình với những phụ nữ Chăm (mà
họ cho là người Kinh cổ xưa), từ đó mới sinh ra chữ Kinh Cựu.
Về ngôn ngữ, người Chăm được
nhiều nhà nhân chủng học xếp vào họ Nam Đảo (Malayo Polynésien),
nghĩa là có nguồn gốc xuất phát từ các hải đảo phía Nam vùng
biển Đông Nam Á. Điều này có thể đúng khi đối chiếu văn
minh, văn hóa của người Chăm với văn minh, văn hóa của các dân
tộc cùng hệ ngôn ngữ tại Đông Nam Á vào thời tạo dựng. Nhưng
qua những khám phá khảo cổ gần đây, văn minh và văn hóa của người
Chăm tại Việt Nam không hoàn toàn do ngoại nhập mà có sự pha
trộn yếu tố văn minh và văn hóa của những nhóm cư dân bản địa
có mặt từ trước.
Trong thực tế không có bộ tộc nguyên
thủy nào có tên Chăm. Chăm chỉ là tên gọi của nhiều nhóm dân
cư sau này chọn sinh sống trên lãnh thổ của vương quốc Champa
hay Chiêm Thành cũ, gọi chung là người Chămpa, chứ không phải tên
riêng của một nhóm chủng tộc. Sau này cộng đồng người Chăm
đồng bằng chấp nhận danh xưng Chăm, và đồng hóa nguồn gốc
Nam Đảo của mình với nền văn minh và văn hóa Chiêm Thành cũ, để
phân biệt với các nhóm Chămpa khác xuất phát từ nhiều nguồn
gốc ngôn ngữ và chủng tộc khác nhau. Có thể nói vương quốc
Chiêm Thành xưa kia là một liên bang đa chủng và đa văn hóa.
Nền
văn hóa cổ Champa
Sau khi đã thống lãnh toàn bộ các
khu vực có dân cư sinh sống trên vùng duyên hải miền Trung, từ
thế kỷ thứ 2 đến thế kỷ 8, các nhóm người hải đảo gốc
Malayo Polynésien bắt đầu thiết đặt nền tảng vật chất để
trị vì lâu dài : xây dựng kinh thành, phổ biến lối sống định
canh và tổ chức xã hội theo kiểu lãnh chúa. Vì trình độ văn hóa
không cao nhưng giỏi chinh chiến, những nhóm này một mặt chỉ lưu
giữ một phần của nền văn minh hấp thụ qua các đạo sĩ và thương
nhân Ấn Độ (chữ Phạn và văn hóa Ấn Độ) đến đây trao đổi
hàng hóa hay tạm trú, mặt khác vẫn duy trì một số tập tục, văn
hóa bản địa cổ truyền của mình. Qua những di tích và văn hóa
còn lại, người ta nhận thấy tất cả đều có sự pha trộn
giữa yếu tố bản địa và Ấn Độ. Tuy vậy, với thời gian, văn
hóa Ấn Độ dần dần trở thành yếu tố độc tôn, lấn át văn
hóa bản địa ở phía Nam và Trung Hoa ở phía Bắc.
Nhưng các đạo sĩ và thương gia Ấn
Độ chỉ truyền bá văn minh, văn hóa, tổ chức xã hội, kỹ
thuật hàng hải, buôn bán và canh tác nông nghiệp của họ cho
giới vương quyền và các lãnh chúa địa phương mà thôi, quần chúng
dân gian không được chiếu cố tới. Sự phân biệt này có nhiều
lý do, thứ nhất là quần chúng dân gian không có trình độ văn hóa
cao, thứ hai là họ không phải là thành phần có quyền quyết định,
thứ ba là sự tuân thủ các điều luật của đạo Bà La Môn, đẳng
cấp này không thể giao tiếp với đẳng cấp kia. Và qua đó,
những đạo sĩ Bà La Môn dần dần được các lãnh chúa trọng
vọng và giữ những vai trò cao trong triều chính để giúp họ cai
trị hữu hiệu và lâu bền.
Luật Manu của đạo Bà La Môn
(Brahmanism) phân chia xã hội thành bốn đẳng cấp (castes). Đứng
đầu là Brahman, tức giới đạo sĩ (phần lớn là người Ấn Độ),
được cho là sinh ra từ miệng của Brahma (Phạm Thiên), nắm
quyền văn hóa tư tưởng và học thuật. Thứ hai là Ksatriya (Lý Đế
Lợi), tức đẳng cấp vua chúa, quí tộc, chiến sĩ (phần lớn là
người Chăm gốc Nam Đảo), được sinh ra từ hai cánh tay của
Brahma nên nắm quyền chính trị và quân sự. Thứ ba là Vaisya
(Phệ Xá), tức giới thương gia và phú nông (đa số là người Chăm
giàu có và người Thượng gốc Nam Đảo), được sinh ra từ hai đùi
của Brahma nên có quyền làm kinh tế và xây dựng. Thứ tư là
Sudra (Thủ Đà), tức đẳng cấp thợ thủ công, bần dân (đa số
là các sắc dân miền núi và tù binh), được sinh từ hai bàn chân
của Brahma chỉ để bị sai khiến và làm nô dịch.
Tuy vậy, trong giai đoạn đầu, do
chịu ảnh hưởng của nền văn hóa Trung Hoa và Phật phái Đại
Thừa, không thấy có sự phân chia đẳng cấp xã hội trong những
bia ký tìm được trên lãnh thổ Bắc Chiêm Thành. Ngược lại trên
lãnh thổ Nam Chiêm Thành, đẳng cấp Sudra vẫn tiếp tục tồn
tại cho tới thế kỷ 19. Ngày nay đẳng cấp Brahman chỉ còn thấy
trong các dịp tế lễ của giáo dân đạo Bà La Môn (các thầy
Paseh, Tapah) và đạo Bani mà thôi (các thầy Char, Po Adhya, Po Bac), nhưng
đã biến dạng rất nhiều so với nguyên thủy.
Người Chăm theo đạo Bà La Môn được
gọi là Chăm Jăt, tức người Chăm chính thống.
Đạo Bà La Môn trở thành tôn giáo chính trong giai đoạn đầu,
từ thế kỷ 3 (theo bia Võ Cảnh ở Nha Trang). Tuy gọi là tôn giáo
chính nhưng chỉ giới vương tôn quí tộc mới có quyền hành lễ
và dự lễ mà thôi, quần chúng dân gian hoàn toàn bị cấm. Đạo
Bà La Môn lúc ban đầu phát triển mạnh tại miền Nam Chiêm Thành
rồi phát triển ra miền Bắc từ thế kỷ thứ 4, dưới triều vua
Bhadravarman I (Fan-houta hay Phạm Hồ Đạt), người sáng lập ra
triều đại Gangaraja (sông Gange, Ấn Độ). Đạo Bà Là Môn giữ
vai trò độc tôn trong các triều chính cho đến thế kỷ 10, sau đó
nhường vai trò lại cho đạo Phật Tiểu Thừa (Thevada). Dưới
triều vua Indravarman II (thế kỷ 9), pháp danh Paramabuddhaloka, đạo
Phật và đạo Bà La Môn cùng nhau phát triển, nhiều tu viện và chùa
được xây dựng tại Đồng Dương thờ Buddha và thần Siva.
Phật giáo Tiểu Thừa tuy được du
nhập cùng lúc với đạo Bà La Môn nhưng không phát triển mạnh vì
không thừa nhận tính cực đoan của giai cấp cầm quyền đương
thời, do đó chỉ phát triển mạnh trong giới dân gian. Phật giáo
tại Champa có hai phái : phái Arya Sammitinikaya (Tiểu Thừa) và phái
Sarva Stivadanikaya (Đại Thừa), đa số Phật tử Chăm trong giai đoạn
đầu theo phái Tiểu Thừa. Miền Nam Chiêm Thành không có dấu vết
gì về Phật giáo Đại Thừa ; ngược lại tại miền Bắc, do
ảnh hưởng Trung Hoa, Phật giáo Đại Thừa do các tu sĩ Trung Hoa
mang vào phát triển mạnh từ thế kỷ thứ 6 đến thứ 9, nhất là
trong giới dân gian sinh sống tại châu thổ sông Hồng và sông Mã
(Cửu Chân, Nhật Nam), sau đó thì mất hẳn.
Ngôn ngữ của người Chăm cũng rất
khó xác định. Nói người Chăm có một ngôn ngữ đặc thù là không
đúng. Thổ dân bản địa lúc ban đầu có lẽ đã trao đổi với
nhau bằng ngôn ngữ cổ Mã Lai, kế là thổ ngữ Nam Đảo. Về sau
một số dân cư từ phía Nam tràn lên miền Bắc và miền núi lập
nghiệp góp phần pha trộn ngữ âm Môn Khmer vào tiếng địa phương.
Rồi những đợt di dân từ ngoài biển (Java, Sumatra), những dân
tộc phương Bắc (Văn Lang, Trung Hoa) và những nền văn minh khác
(Ấn Độ, Ả Rập) liên tiếp gia nhập vào vùng đất này, ngôn
ngữ của người Chămpa đã biến đổi, phân hóa thành nhiều hệ
khác nhau (nhất là các sắc dân miền núi), mặc dầu vậy yếu
tố Nam Đảo vẫn là mạnh nhất, ảnh hưởng và chi phối đến
lối phát âm chính của người Chăm.
Tại miền Bắc, do ảnh hưởng của
Trung Hoa những bậc vương tôn có thể đã sử dụng chữ Hán trong
các văn thư trao đổi với các quan lại nhà Hán tại Giao Chỉ cho
tới năm 192, lúc đó còn là lãnh thổ thuộc nhà Hán (quận Tượng
Lâm). Nhưng đến đời con cháu Khu Liên, người sáng lập vương
quốc Lâm Ấp đầu thế kỷ thứ 3, nhiều phái bộ được cử
sang Giao Chỉ triều cống, các văn thư đều viết bằng chữ Hồ
(tức chữ Phạn cổ). Điều này chứng tỏ người Ấn Độ (tu sĩ
và thương nhân) đã vào Lâm Ấp truyền giáo và giao thương trước
thế kỷ thứ 2 và đã phổ biến chữ viết. Những địa danh và tên
các vương triều từ thế kỷ thứ 3 trở đi đều mang tên Ấn Độ,
kể cả tên nước (Campapura là tên một địa danh tại miền bắc
Ấn Độ). Chữ Phạn trở thành chữ quốc ngữ của vương quốc
Champa cổ từ thế kỷ 2. Những bia ký tìm được đều được
khắc bằng chữ sanskrit, tức chữ Phạn cổ.
Lâu dần chữ Phạn cổ có nhiều thay
đổi. Người Chăm pha trộn và biến cải chữ Phạn cổ thành
tiếng "Chăm mới", nhất là từ sau thế kỷ 15 khi vương
quốc miền Bắc bị tan rã, dân chúng Nam Chiêm Thành chỉ sử
dụng chữ "Chăm mới" và còn áp dụng cho đến ngày nay.
Chữ "Chăm mới" có nhiều trùng hợp với các loại chữ
viết của các dân tộc hải đảo Đông Nam Á, nhất là với ngôn
ngữ Malaysia và Indonesia.
Đạo Hồi được người Ả Rập
truyền bá vào Đông Nam Á từ thế kỷ thứ 7, mạnh nhất là trong
các quần đảo Sumatra, Java, bán đảo Mã Lai và các hải đảo
nhỏ phía đông nam Philippines. Người "Java" (cách gọi chung
những nhóm dân cư hải đảo thời đó) hấp thụ giáo lý đạo
Hồi qua các giáo sĩ và thương nhân Ả Rập trốn chạy những
cuộc thánh chiến đẫm máu đang xảy ra quanh vùng biển Địa Trung
Hải và Trung Đông từ thế kỷ thứ 7 đến thế kỷ thứ 9. Yếu
tố hấp dẫn dân cư Nam Đảo theo đạo Hồi là tính (thiện)
tuyệt đối của nó : không tôn thờ hình tượng và xây dựng đền
đài như đạo Bà La Môn. Dân cư hải đảo, đa số là thành phần
ngư dân, đã theo đạo rất đông vì không muốn tham gia xây dựng
đến đài tôn thờ các vị thần Ba La Môn giáo nữa. Khi các
"hải tặc Java" (cách gọi những ngư phủ không hành nghề
đánh cá mà chỉ chuyên đi cướp bóc ngoài khơi Biển Đông) đổ
bộ lên miền Trung, họ đã mang theo một số sinh hoạt của nền văn
minh và văn hóa Hồi giáo đến với các nhóm dân cư bản địa. Đó
chỉ là những hiện tượng rời rạc vì đa số dân cướp biển
không có trình độ văn hóa cao, không thể vừa cướp bóc vừa
truyền đạo.
Nhiều thuyền buôn Ả Rập từ các
hải cảng Basra, Siraf và Oman đã đến buôn bán với Chiêm Thành
trong các thế kỷ 7 và 9, nhưng không được đón tiếp nồng hậu
vì ngôn ngữ bất đồng, do đó không thể truyền đạo cho dân chúng
địa phương. Hơn nữa thương nhân Ả Rập không ở lại như người
Ấn Độ vì sợ cướp bóc, thêm vào đó họ cũng không thích hợp
với khí hậu nhiệt đới gió mùa của miền Trung. Đạo Hồi được
truyền bá vào vương quốc Chiêm Thành qua trung gian các nhà ngoại
giao và thương nhân Java và Sumatra ngoài khơi Biển Đông. Vì lẽ đó,
đạo Hồi tại Chiêm Thành có nhiều khác biệt so với đạo Hồi
chính thống.
Mốc thời gian đạo Hồi được du
nhập vào Chiêm Thành là thế kỷ 10. Dưới thời vua Indravarman III
(918-959), tể tướng Po Klun Pilih Rajadvara nhận cho một số gia đình
hoàng tộc Rahdar Ahmed Abu Kamil, Naqib Amr, Ali (trốn chạy chính sách
cai trị khắc nghiệt của những tiểu vương Java) vào tị nạn.
Những người này đã nhân dịp truyền bá luôn giáo lý đạo Hồi
cho các gia đình hoàng gia Chiêm Thành.
Trong các thế kỷ sau mới có thêm các
giáo sĩ, thương gia và giáo dân Hồi giáo Java từ Biển Đông vào
giảng dạy giáo lý, lần này cho quần chúng. Qua tư cách và lối
sống đạo của các người Hồi giáo Java, giáo lý đạo Hồi chinh
phục nhanh chóng đức tin của quần chúng Chiêm Thành, thật ra họ
cũng không muốn bị tước hết tài nguyên nhân vật lực để xây
dựng những đền đài Bà La Môn giáo nữa. Nhiều người Chăm đã
được thương nhân và giáo sĩ Java đưa sang Ả Rập học đạo. Đạo
Hồi được đông đảo người theo và trở thành tôn giáo thứ hai
của vương quốc Chiêm Thành, sau đạo Bà La Môn, từ thế kỷ
thứ 11 đến thế kỷ 15. Chữ Ả Rập được du nhập vào vương
quốc Chiêm Thành cùng với đạo Hồi, nhưng không lấn át được
chữ Phạn.
Vị vua theo đạo Hồi được biết đến
nhiều nhất là Po Alah (Po Ovlah, Po Âu Loah hay Po Allah), trị vì 36 năm
(1000-1036) tại Sri Bini (Qui Nhơn). Po Alah học đạo ở La Mecque 37 năm
rồi mới về nước trị vì. Dưới triều vua Po Alah, đạo Bà La Môn
và đạo Hồi phát triển rất mạnh, nhiều đền thờ Siva và nhà
thờ Hồi giáo được xây dựng tại Amavarati (Mỹ Sơn-Quảng Nam).
Đạo Hồi rất thịnh hành tại Thuận Hải (các tỉnh Ninh Thuận,
Bình Thuận ngày nay), nhưng cũng biến cải dần theo thời gian, theo
phong tục và lối sống của người địa phương, mất dần tính
chính thống của đạo Hồi Ả Rập. Đạo Hồi tại Thuận Hải có
tên là đạo Bani (Hồi giáo biến cải), người Chăm theo đạo Bani
được gọi là Chăm Bani để phân biệt với người Chăm theo đạo
Hồi chính thống, gọi là Chăm Islam. 3/5 người Chăm tại Thuận
Hải theo đạo Bà La Môn, 2/5 còn lại theo đạo Bani. Tuy vậy tại
Thuận Hải cũng có ba làng Chăm Islam (2 ở Văn Lâm và 1 ở Phước
Nhơn, huyện Ninh Phước, chiếm tỷ lệ 30% so với người theo đạo
Bani).
Về sau, khi bị áp bức và chiến
tranh đe dọa, một mảng lớn giáo dân theo đạo Bà La Môn và đạo
Hồi chạy sang Chân Lạp và Java sinh sống. Khi định cư tại Chân
Lạp, người Chăm bị nhóm Hồi giáo Mã Lai đồng hóa, cộng đồng
Chăm và Mã Lai tại đây được gọi chung là Khmer Islam. Tại Chân
Lạp sau một thời gian xung đột chính trị và tôn giáo với người
Khmer (theo đạo Bà La Môn và Phật giáo Tiểu Thừa), một số người
Chăm đã chạy về Châu Đốc lập nghiệp, đa số là thành phần
tu sĩ, trí thức, nông dân và thương nhân. Người Chăm tại đây
học kinh Coran viết bằng chữ ẢRập. Được những thương nhân
ẢRập di cư truyền cho cách thức buôn bán, người Khmer Islam và
Chăm Islam rất giỏi buôn bán.
Tại miền Trung, các thầy Char (Po
Char) của người Chăm Bani thay mặt giáo dân giữ đạo. Tín đồ
Bani chỉ giữ đạo vào mùa chay (ramadan) mà thôi, không nhất
thiết phải cầu kinh 5 lần một ngày hay ăn chay trường. Ngược
lại người Chăm theo đạo Hồi tại Châu Đốc giữ đạo đúng
theo luật của Hồi giáo chính thống : tín đồ đều hướng về
La Mecque 5 lần trong ngày để cầu nguyện, họ rất kiêng cử trong
việc ăn uống và rất khắt khe trong việc lập gia đình.
Truyền
thuyết về các dòng vương tôn
Theo truyền thuyết, các dòng vương tôn cầm quyền tại Chiêm
Thành đều xuất thân từ hai dòng họ lớn. Mỗi dòng họ lấy
một vật tổ (totem) làm biểu tượng. Dòng vương tôn ở phía Nam
lấy cây Cau (Kramukavansa) làm biểu tượng, những nhà nghiên cứu
gọi là chi bộ, bộ tộc hay thị tộc Cau. Dòng vương tôn ở phía
Bắc lấy cây Dừa (Narikelavansa) làm biểu hiệu, gọi là chi bộ,
bộ tộc hay thị tộc Dừa. Chỉ những truyền nhân xuất thân từ
hai dòng họ này mới được công nhận lên ngôi vua, tức phải
thuộc đẳng cấp Brahman và Ksatriya. Những người dân thường, cho
dù có tài giỏi hay anh dũng đến đâu cũng không được công
nhận là vua nếu không chứng minh có liên hệ huyết thống đến
hai dòng họ này, tức phải do một phụ nữ mang dòng máu vương tôn
sinh ra.
Trong lịch sử Chiêm Thành,
nhiều người xuất thân là dân thường phải biện hộ có thần
linh yểm trợ để lên ngôi vua như Phạm Văn (nguyên là một người
chăn dê gốc Hoa), Lưu Kỳ Tông (một người Việt muốn lên làm
vua nhưng không được dân chúng tuân phục) hay nhiều vị tướng
khác sau khi đã hạ đối thủ chính trị.
Thật ra người dân thường
khó giữ được ngôi cao trong xã hội Chiêm Thành vì không bao giờ
có cơ hội, hơn nữa những người thuộc giai cấp vương tôn, đặc
biệt là giới vương tôn nữ phái, chỉ lập gia đình với những
dòng vương tôn với nhau, do đó không có những cuộc hôn nhân không
môn đăng hộ đối và ít có những cuộc hôn nhân dị chủng, dị
giáo. Phụ nữ quí tộc Chăm chỉ chọn chồng cùng đẳng cấp, đa
số cung phi của các vua Chiêm Thành đều xuất thân từ các gia đình
quí tộc. Khi một vua Champa cưới một người vợ ngoại quốc, ông
ta chỉ có thể lập gia đình với con gái của những vua chúa
thuộc các vương triều khác, chứ không thể lấy một người thường
dân.
Xã hội Chiêm Thành tuy
theo chế độ mẫu hệ nhưng lại phụ quyền. Trong gia đình, người
đàn bà, gọi là Mẹ cả, đảm nhiệm vai trò chọn người kế
thừa, bàn thảo tương lai con cái, chọn chồng cho con gái, đứng
ra cưới hỏi, gìn giữ bàn thờ tổ tiên, giữ gìn hương hỏa.
Ngoài xã hội, người đàn ông có toàn quyền quyết định việc
canh tác, giao thiệp và buôn bán, nhưng chỉ người con trai hay đàn
ông nào được sinh ra bởi một người mẹ thuộc dòng quí tộc
mới được chấp nhận làm vua hay giữ vai trò cao trong triều đình.
Tài liệu cổ và
truyền thuyết Chăm cho biết truyền nhân của những dòng họ vị
vua cai trị vương quốc Champa là hai vị nữ thần được sinh ra
bởi nữ thần Sakti Bhagavati, vợ của Siva : Visitrasaga cho các vua phía
Nam và Uroja cho các vua phía Bắc. Chỉ những người mang dòng máu
từ những phụ nữ này mới được giữ những địa vị cao và
nắm giữ vai trò lãnh đạo, con cháu của họ có thể là những người
sinh sống tại đồng bằng hay trên miền núi.
Hình tượng Linga (bộ
phận sinh dục tượng trưng cho sức mạnh của phái nam, biểu tượng
của khả năng tái tạo) tượng trưng cho thần Siva (nam tính) hiện
thân qua nữ thần Uroja. Hình tượng Yoni (cơ quan sinh sản của phái
nữ, biểu tượng của khả năng dưỡng dục) tượng trưng cho nữ
thần Bhagavati (nữ tính) hiện thân qua nữ thần Visitrasaga. Uroja còn
được gọi là thần Núi, Visitrasaga là thần Biển. Tượng Uroja
được xây dựng trên các triền núi ở phía Bắc, tượng nữ
thần Bhagavati được tôn thờ nhiều trên những vùng bình nguyên
phía Nam, cạnh các bờ biển. [Vị thần bảo vệ vương quốc Nam
Chiêm Thành là nữ thần Yan Po Nagar (Bà Mẹ Đất Nước hay Thiên Y
Thánh Mẫu)]. Chính những phân chia dòng tộc Nam và Bắc này mới
nảy sinh ra huyền thoại về các bộ tộc Cau và Dừa.
Về bộ tộc Cau, theo
truyền thuyết, vào thời xa xưa một vị vua cai trị phương Nam
một hôm thấy bên cạnh cung đình có một cây cau trổ một buồng
trái thật lớn và thật đẹp. Đến ngày trổ hoa, buồng cau không
nở, nhà vua thắc mắc liền sai một gia nhân trẻ tuổi trèo lên hái
xuống xem sao. Gia nhân mang xuống dâng lên vua. Vua lấy gươm báu
chẻ mo cau ra thì thấy một em bé mặt mũi hồng hào đẹp đẽ. Nhà
vua rất vui mừng, nhận làm con nuôi và đặt tên là Radja Po Klong,
tức hoàng tử Po Klong (Po Klău). Mo cau bọc hoàng tử được dùng làm
mộc đỡ của hoàng gia và mũi nhọn của mo cau được biến thành
gươm báu của nhà vua. Mộc đỡ và gươm báu sau này trở thành
biểu tượng cho uy quyền của các vị vua Chiêm Thành phía Nam.
Hoàng tử Po Klong không
chịu bú sữa của người thường mà chỉ bú sữa của một con bò
tơ ngũ sắc. Đó cũng là lý do giải thích tại sao người Chăm ở
phía Nam sau này từ chối giết và ăn thịt bò. Hoàng tử Po Klong càng
lớn lên càng đẹp và khỏe mạnh. Nhà vua sau đó gả con gái và
cho kế nghiệp. Khi lên ngôi, Po Klong cho xây một cung thành tuyệt
mỹ trải rộng trên bảy ngọn đồi, đặt tên là Băl.
Băl sau này là thủ đô
của các tiểu vương quốc Champa theo tiếng "Chăm mới", như
Băl Cău ở Phan Rang, Băl Canar ở Phan Rí (thôn Tịnh Mỹ) của bộ
tộc Cau. Chuyện bò ngũ sắc là dựa theo truyền thuyết Bò Thần
của đạo Bà La Môn bên Ấn Độ, ý muốn nói bò là một vị
thần, dân chúng phải tôn thờ không được ăn thịt hay sử dụng
phó sản của bò để tỏ lòng tôn kính thần linh.
Về bộ tộc Dừa, các
dòng vương tôn phương Bắc cũng dựa theo truyền thuyết trên để
tạo sự huyền bí về dòng dõi vương quyền của mình, nhưng đổi
buồng cau thành buồng dừa và mo cau thành mo dừa. Theo lời kể
lại, một vị hoàng tử được sinh ra từ một mo dừa, làm con nuôi
một vị vua, lấy một cô công chúa và sau đó được tôn lên làm
vua. Không rõ vị vua này tên gì, các nhà nghiên cứu Chăm học và
khảo cổ chưa tìm ra sử tích.
Thật ra, các dòng vương
tôn phía Bắc, vì chịu ảnh hưởng muộn màng nền văn minh Ấn Độ,
phải tìm trong kho tàng dân gian một câu chuyện huyền bí đề cao
dòng tộc vương quyền của mình để tỏ ra ngang hàng với các dòng
vương tôn phía Nam. Tuy nhiên, do chịu nhiều ảnh hưởng của văn
hóa Trung Hoa lúc ban đầu, thay vì phải thờ vật tổ (cây Cau hay Bò
Thần) như người phía Nam, người Chăm phía Bắc đề cao cây Dừa
như một biểu tượng huyền bí của uy quyền - như người Hoa đề
cao con rồng hay con phượng. Hơn nữa, vật tổ của người Chăm phương
Bắc không mang ý nghĩa tôn giáo mà chỉ thuần túy là một biểu tượng.
Tượng mà người Chăm miền Bắc tôn thờ là Buddha, Siva và các
vị thần Ấn Độ khác. Một vị vua làm được nhiều tốt cho dân
chúng, khi chết đi được dân chúng tạc tượng và lập đền
thờ tôn kính như một vị Phật. Tên vị vua quá cố thường được
kết hợp với tên thần Isvara (tức Siva), do đó tên sau cùng của
các vị vua quá cố thường có thêm chữ "vara" (như
Bradresavara, Sambhudresavara) để thần thánh hóa ngôi vị của mình,
vua là do thần sai xuống cai trị dân gian.
Qua sự phân chia này,
trong suốt dòng lịch sử của vương quốc cổ Champa, các bia ký
ghi lại rất nhiều tranh chấp giữa hai bộ tộc về quyền lãnh đạo,
không bộ tộc nào chịu nhường bộ tộc nào. Bộ tộc Dừa bị
coi là bộ tộc bình dân (không tinh khiết) thường bị các dòng vương
tôn bộ tộc Cau (tự nhận là truyền nhân chính thống) khinh thường.
Tuy nhiên vì quyền lợi của đất nước, nhiều lúc hai bộ tộc này
đã biết kết hợp lại với nhau thành một để đối phó với
kẻ thù chung.
Nguyễn Văn Huy