Pháp và Mỹ tiếp tục kình địch ? 

Nguyễn Sơn Bá (Paris)

     Cuộc gặp gỡ giữa tổng thống Mỹ George W. Bush và tổng thống Pháp Jacques Chirac trước ngày khai mạc Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc cuối tháng 9 vừa qua đã không giúp Pháp và Mỹ sáp lại gần nhau hơn sau biến cố Iraq.

     Vẫn còn những tiếng bấc tiếng chì.

     Tiếng bấc là của Chirac. Ông này không nhắc đến nước Mỹ nhưng đả kích chính sách đơn phương, nói rằng không một nước nào dù mạnh đến đâu có thể bất chấp Liên Hiệp Quốc trong các quyết định lớn cho thế giới. Không nêu đích danh nhưng rõ ràng là nhắm vào Mỹ.

     Tiếng chì là của Bush. Ông này nói thẳng thừng vài ngày trước cuộc gặp gỡ là Pháp đã chống Mỹ và cố lôi kéo các nước khác chống Mỹ.

     Nếu nhìn vào những gì mà chính phủ Pháp nói và làm thì phải nhìn nhận ông Bush đã nói thực. Vụ Iraq chỉ là một sự kiện trong một loạt sự kiện nằm trong một tâm lý chống Mỹ nói chung của nước Pháp. Trong chiến tranh Việt Nam, giữa lúc Mỹ đang vất vả và giúp miền Nam chống lại cuộc tiến công từ miền Bắc, tổng thống De Gaulle đã tuyên bố tại Phnom Penh (tháng 1-1965) rằng Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam là một mặt trận "kháng chiến quốc gia" và đã làm cho Washington giận dữ vì Mỹ chỉ coi Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam là một sản phẩm của Hà Nội. Ít lâu sau, Pháp tuyên bố rút khỏi NATO do Mỹ lãnh đạo và nói thẳng là không muốn bị vướng mắc vào những quyết định quốc tế của Mỹ. Trước khi chế độ Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ, tổng thống Pháp Giscard d’Estaing đã ra một tuyên bố làm Mỹ rất khó chịu, theo đó chính quyền Sài Gòn phải được trao cho phe chủ trương thỏa hiệp với miền Bắc, điển hình là tướng Dương Văn Minh. Đó là những sự kiện cụ thể, nhưng nói chung các chính khách cánh hữu của Pháp không bỏ lỡ một cơ hội nào để bày tỏ thái độ không tán thành Mỹ. Điểm đặc biệt trong thái độ chống Mỹ của Pháp là nó không có tính ý thức hệ vì, nói chung, phe hữu De Gaulle chống Mỹ trong khi Đảng Xã Hội thuộc phe tả lại thân Mỹ.

     Có hai lý do đặc biệt có thể giải thích thái độ chống Mỹ của Pháp. Một là mặc cảm thua kém đưa tới sự ghen tức và đố kỵ. Trước thế kỷ 19, Pháp được xem là nước mạnh nhất thế giới, tiếng Pháp là ngôn ngữ được quí trọng nhất thế giới. Ngày nay Pháp đứng sau nhiều nước và ảnh hưởng của Pháp ngày càng suy giảm, tiếng Pháp nói chung cũng chỉ còn được sử dụng tại Pháp và một số ít quốc gia, tổng số người nói tiếng Pháp chỉ khoảng 150 triệu, chưa tới 2% dân số thế giới, trong khi đó Mỹ đã trở thành siêu cường vượt trội và tiếng Mỹ đã được sử dụng trên toàn cầu. Lý do thứ hai là trong Thế chiến II, Mỹ đã có thái độ thiếu thiện cảm đối với De Gaulle và đã muốn loại Pháp ra khỏi nhóm các quốc gia siêu cường, Pháp chỉ được Mỹ chấp nhận nhờ sự ủng hộ nồng nhiệt của Anh. Có lẽ từ đó phe De Gaulle có thái độ "thù dai" với Mỹ.

     Ở một mức độ nào đó, Pháp muốn là phát ngôn viên của những quốc gia không phục tùng Mỹ đồng thời là tiếng nói của cộng đồng châu Âu, mà ảnh hưởng ngày nay suy giảm hẳn so với Mỹ, một quốc gia do chính những người Tây Âu bị khinh thường và xua đuổi thành lập ra. Châu Âu do đó có nhu cầu tìm lại vai trò chủ đạo của mình trong cộng đồng thế giới bằng cách tìm cho mình một hướng đi riêng biệt, với hy vọng lôi kéo một số đông các quốc gia khác. Đó là cuộc chạy đua tranh giành chỗ đứng mà châu Âu đang gặp rất nhiều khó khăn, vì đã tỏ ra yếu kém về quân sự và kinh tế, và đặc biệt là thiếu sự đồng thuận ngay trong nội Liên Hiệp Châu Âu. Ngoài ra, những sai lầm trong quá khứ về tư tưởng chính trị như các chủ thuyết phát-xít, quốc xã, cộng sản cũng đã làm châu Âu mất đi rất nhiều uy tín. Thêm vào đó châu Âu đã tỏ ra bất lực trong việc giải quyết các cuộc khủng hoảng ngay trên chính lục địa của mình tại vùng Balkan.

     Thái độ bắt bí của Pháp đối với Mỹ : đòi Mỹ phải trao quyền lại cho chính quyền Iraq trong thời hạn 9 tháng chẳng qua chỉ là một sách lược nhằm áp đặt một giải pháp khác biệt của châu Âu để lấy lại phần nào uy tín và ảnh hưởng đã mất. Trong cuộc chạy đua này ai thắng ai thua thời gian sẽ trả lời. Hai đấu thủ có thể thi đấu một sống một còn với nhau trên võ đài nhưng không vì thế mà không thể bắt tay nhau.

Nguyễn Sơn Bá (Paris)

<Trở về đầu trang>