Đọc báo nước ngoài :

Giải quyết vấn đề Bắc Triều Tiên như thế nào ?

Bùi Tín chuyển ngữ 

     Tuần báo Newsweek phát hành tại Hoa Kỳ, số ra ngày 11-8-2003, trang 26, có đăng bài của phóng viên Hideko Takayama (HT) phỏng vấn ông Hwang Jang Top (HJT), nguyên cố vấn chính trị của hai cha con Kim Nhật Thành và Kim Chính Nhật ở Bắc Triều Tiên. Ông Hwang Jang Top là người đã từng góp ý kiến cho chế độ độc tài Bình Nhưỡng dựng lên học thuyết Djouché (Chủ thể) và giữ chức bí thư trung ương Đảng Cộng Sản Triều Tiên trước khi sang tị nạn tại Hoa Kỳ, qua ngã Bắc kinh năm 1997.

     Cuộc phỏng vấn này đã được thực hiện sau khi Bình Nhưỡng nhận tham gia cuộc họp 6 bên (gồm Bắc Triều Tiên, Nam Triều Tiên, Trung Quốc, Nga, Hoa Kỳ và Nhật Bản) để giải quyết vấn đề vũ khí hạt nhân của Bắc Triều tiên. Sau đây là nguyên văn. 

     Hideko Takayama : Bắc Triều Tiên có thể được thuyết phục để từ bỏ chương trình hạt nhân hay không ?

     Hwang Jangh Top : Mối quan hệ Trung Quốc - Hoa Kỳ hiện nay theo tôi chưa đủ chặt chẽ để Trung Quốc từ bỏ mối quan hệ cũ giữa họ với Bắc Triều Tiên. Điều quan trọng hơn nữa là làm sao cho Kim (Chính Nhật) biết Hoa Kỳ nhìn nhận chế độ của ông ta như thế nào. Tuyên bố của tổng thống Bush cùng với chuyến đi Bắc Kinh của ngoại trưởng Mỹ chưa đủ sức để làm rõ điều ấy. Điều quan trọng khác là làm sao cho Bình Nhưỡng hiểu rằng Hoa Kỳ có quyết tâm trong việc giải quyết vấn đề này như trong cuộc chiến tranh với Iraq vậy.

     HT : Có khả năng thay đổi chế độ hiện tại mà không dùng sức mạnh hay không ?

     HJT : Nếu Trung Quốc thuyết phục được Bắc Hàn thực hiện kiểu đổi mới như ở Trung Quốc thì vấn đề Bắc Hàn sẽ được giải quyết. Nếu như Hoa Kỳ và Trung Quốc nhất trí mạnh mẽ theo hướng ấy, Nhật Bản và Nam Hàn sẽ tán đồng, và Nga cũng đồng tình thì Bình Nhưỡng không có lựa chọn nào khác. Các bạn cần hiểu rằng việc áp dụng chính sách đổi mới của Trung Quốc không cho phép sự tồn tại của một chế độ độc tài kiểu "lãnh tụ vĩ đại". Điều này giải thích tại sao Kim Chính Nhật chưa bao giờ coi trọng chính sách đổi mới của Trung Quốc và đã nhiều lần chê trách Đặng Tiểu Bình là "phần tử xét lại".

     HT : Số người rời bỏ chế độ và vấn đề nhân quyền có thể ngày càng có vai trò thúc đẩy việc giải quyết vấn đề này hay không ?

     HJT : Tuyệt đối là vậy. Các vị đã đọc tác phẩm "Binh Pháp" của Tôn Tử chưa ? Sách dạy rằng : cầm quân trước hết là làm thất bại mọi mưu đồ của đối phương ; kế là phá vỡ liên minh của chúng ; sau cùng là tiến công lực lượng võ trang của chúng ; nhưng trước đó phải : "phá tan tinh thần của đối phương bằng một chính nghĩa lớn". Nhân quyền và những người từ bỏ chế độ ở Bắc Hàn là hai vũ khí có hiệu quả nhất hiện nay để có thể làm thay đổi chế độ. Tầm quan trọng của nó thật là vô hạn ! Liên Xô cũ sụp đổ đâu phải do vũ khí hạt nhân ?  Không ! Đó là nhân dân đã làm nên điều ấy.

     HT :  Vậy Hoa Kỳ và các nước khác nên làm gì ?

     HJT : Nếu Hoa Kỳ tiếp nhận 10.000, 20.000 cho đến 30.000 người Bắc Hàn rời bỏ chế độ thì sẽ tạo nên sự suy sụp quyết định của chế độ họ "Kim". Vì sao ? Vì trong chế độ độc tài khép kín và khắc nghiệt, có thể đoan chắc rằng cứ mỗi người rời bỏ chế độ độc tài ấy thì sẽ có thêm một trăm người khác muốn đi theo. Nếu thế giới bày tỏ thiện chí sẵn sàng đón nhận những người này và tin tức này lọt đến tai người Bắc Hàn thì họ sẽ thức tỉnh và số người muốn rời bỏ chế độ sẽ càng tăng lên. Nếu như Trung Quốc đồng ý để Hoa Kỳ và các nước khác lập những trại lớn đón nhận người Bắc Hàn tị nạn ở vùng Đông-Bắc Trung Quốc, thì đó có thể là cơ sở chiến lược cho việc dân chủ hóa Bắc Hàn.

     HT : Như vậy có còn người tại Bắc Hàn để nắm quyền thay họ nhà "Kim" không ?

     HJT : Có, còn chứ ! Nhưng hiện tại tôi không thể nói gì về những người này. Nếu tôi để lộ ra, sẽ rất nguy hiểm cho họ.

     HT : Ông có tin rằng Kim Chính Nhật sẽ thay đổi chính kiến khi bị thế giới lên án những tồi tệ trong chế độ của ông ta hay không ?

     HJT : Tôi cho rằng ông ta quyết tâm làm kẻ độc tài với quyền lực tuyệt đối. Bình Nhưỡng không từ bỏ hai chính sách cơ bản đối với Nam Hàn : thống nhất bằng vũ lực, hoặc là gây chia rẽ trong nội bộ Nam Hàn để dựng lên một chính phủ thân Bắc Hàn tại đó. Kim Chính Nhật không hề quan tâm gì đến tương lai của dân tộc hay nhân loại. Với tư cách là một chính khách, ông ta không đạt cả con số "không". Giá trị của ông ta là số "âm". Nhưng với tư cách là một nhà độc tài, ông ta không hề kém cỏi ! Ông ta có đầy đủ khả năng để xem xét đâu là quyền lợi của ông ta và xoay sở theo hướng ấy…

     HT : Ông có lo ngại chiến tranh nổ ra trên bán đảo Triều Tiên ?

     HJT : Vẫn còn khả năng ấy, nhưng Kim Chính Nhật không còn có thể gây chiến, ông ta hiểu rằng chiến tranh có nghĩa là sự cáo chung của chế độ.

     HT : Thưa ông, nhiệm vụ hiện nay của ông với tư cách là người từ bỏ chế độ cũ là gì ?

     HJT : Tôi đã quá già ; vì thế tôi mong người trẻ tiếp nối. Tôi rất quan tâm tình hình hiện tại ở Nam Hàn. Tại đây vẫn còn nhiều người hình như không hiểu giá trị của dân chủ. Bắc Hàn và Nam Hàn cùng được giải phóng trong một ngày khi thế chiến II kết thúc. Bắc Hàn trở nên một địa ngục cho người sống, còn Nam Hàn trở nên một nước phát triển, nhờ vào nền dân chủ do Hoa Kỳ đưa vào. Người Nam Hàn cần hiểu rằng chế độ độc tài ở Bắc Hàn hiện nay là mối đe dọa thật sự cho nền dân chủ của họ.

Bùi Tín chuyển ngữ

<Trở về đầu trang>