|
Cộng hoà xã hội
chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập Tự do Hạnh phúc
Kính gửi:
- Các vị lãnh đạo Đảng và Nhà
nước
- Toà án nhân dân thành phố
Hà Nội
Được biết tin Toà án nhân
dân thành phố Hà Nội sắp xét xử đại tá Phạm Quế Dương, chồng tôi, với tội
danh gián điệp, mặc dù đang đau yếu, tôi thấy cần phải viết thư này gửi tới
quý vị.
Trước đây tôi đã gửi 3
đơn thư tới các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước, nhưng không được một lời hồi
âm. Nỗi oan này tôi biết kêu ai? Thật đúng như lời một bài ca: "Kêu trời,
trời chẳng thấu. Kêu đất, đất không thưa. Kêu Đảng, Đảng làm ngơ. Vậy nỗi
oan uổng dân nhờ cậy đâu?...”
Tôi là Đỗ Thị Cư, 38 tuổi
Đảng, 62 tuổi đời. Khi tôi còn trong thường vụ công đoàn ngành lâm nghiệp
Việt Nam, thì ông Nông Đức Mạnh mới là phó ty lâm nghiệp tỉnh Thái Nguyên.
Tuổi đời xấp xỉ, tuổi Đảng bằng nhau. Bây giờ thì một người ở ngôi cao nhất
nước, một người là phó thường dân có chồng bị bắt oan. Gửi thư kêu oan tới
ông Mạnh, ông Mạnh không thèm trả lời.
Tôi là một phụ nữ, yếu
kém về lý luận, nhưng chồng tôi thì tôi biết rõ. Ông Dương không bao giờ có
thể làm gián điệp. Ông tham gia cách mạng từ truớc 1945 được hưởng phụ cấp
lão thành tiền khởi nghĩa. Trải qua nhiều cương vị công tác, ông được phong
hàm sĩ quan cao cấp quân đội nhân dân Việt
Nam. Những người như ông Dương mà làm gián điệp thì chẳng hoá ra công lao
cách mạng giáo dục đào tạo cán bộ trên nửa thế kỷ đổ xuống sông xuống biển
cả sao? Vu cho ông Dương làm gián điệp là đã bôi nhọ cả lịch sử cao đẹp của
quân đội nhân dân Việt Nam. Bôi nhọ cả lịch sử cách mạng Việt
Nam.
Quý vị có thể tức tối ông
Dương vì những lời phát biểu thẳng thắn, bộc trực, không kiêng nể sai lầm
của cấp trên. Nhưng vu cho ông Dương làm gián điệp thì quá là độc ác.
Thấy chồng bị lâm nạn mà
vợ không dám lên tiếng bênh vực chồng, thì tôi là một người đàn bà bất nghĩa.
Tôi xin được hỏi, chồng tôi làm gián điệp thì làm gián điệp cho nước ngoài
nào? Nước Mỹ, nước Anh, nước Pháp, nước Đức? Hay nước Nga, nước Trung quốc?
Xin cho chứng cứ cụ thể.
Bản thông báo của Ban Tư
tưởng-Văn hoá về tội gián điệp của chồng tôi là hết sức ác độc, đầy sự vu
khống mập mờ, và vi phạm luật pháp.
Khám nhà thu được 902 đầu
tài liệu? Tài liệu gì thì không dám nói rõ. Xin đặt một câu hỏi: gián điệp
gì mà ngớ ngẩn đến mức để 902 đầu tài liệu ở trong nhà. Thực ra đó là những
bài viết về dân chủ, về di tích lịch sử, về danh lam thắng cảnh, về những
nhân vật anh hùng xưa và nay, cùng những đơn kiện của bà con các nơi gửi đến
nhờ giúp đỡ. Chồng tôi là nhà báo và nhà nghiên cứu lịch sử, phải có tư liệu
để làm việc.
Gián điệp gì mà lại giữ
cả những biên lai nhận tiền trong nhà? Việc này tôi không rõ chồng tôi có
bao nhiêu, nhưng số tiền 2001 đôla (hai nghìn linh một) công an thu giữ của
tôi ở Sài Gòn là số tiền của tôi dành dụm trong nhiều năm, nhân chuyến đi
thăm Sài Gòn dối già lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng của đời tôi, đổi
sang tiền đô mang theo cho nhẹ gọn cũng tiện mua sắm. Tôi đã nhiều lần làm
đơn đề nghị công an tr lại để tôi chi tiêu trong gia đình vì con gái tôi
sinh cháu ngoại. Nhưng công an cứ lờ đi không trả lời. Tôi xin nói một lần
nữa: đó là tiền của tôi, chứ không phi tiền gián điệp nào hết. Dùng nó để
buộc tội chồng tôi làm gián điệp là mưu mô độc ác, vu khống thâm hiểm, không
đúng sự thật.
Gián điệp gì mà lại lên
tiếng phê phán những sai lầm của Đảng và Nhà nước? Gián điệp là phải giấu
mình, bọc kín, làm cho lãnh đạo tin tưởng, làm cho công an không ngờ vực.
Chứ ai lại công khai bô bô nói lên những chính kiến của mình.
Cho nên kết tội chồng tôi
làm gián điệp là không đúng sự thật, nói như các cụ ta vẫn nói, là ngậm máu
phun người, đẩy bạn thành thù, biến công thành tội.
Chồng tôi có những quan
niệm khác với lãnh đạo Đảng và Nhà nước hiện nay. Ông phản đối việc khai trừ
tướng Trần Độ. Ông trả thẻ Đảng. Ông làm đơn xin thành lập Hội chống tham
nhũng. Ông lên tiếng về những bắt bớ, tịch thu sách báo, và những hành động
vi phạm quyền công dân và quyền con người ... Những việc làm ấy đã gây cho
những nhà lãnh đạo bực mình, nhưng ông Dương không vi phạm luật pháp. Bực
mình thì có thể giải quyết bằng các biện pháp khác (thí dụ như tranh luận,
phê phán ... ), chứ không nên là bắt bớ, đưa nhau ra toà, vu khống cho nhau
làm gián điệp.
Tôi cực lực phản đối việc
vu khống chồng tôi làm gián điệp.
Tôi đề nghị phiên toà xét
xử chồng tôi hãy mở công khai theo như luật định, cho mọi người vào dự tự
do, cho báo chí trong nước và ngoài nước tham dự và đưa tin.
Đùng xử kín như vài phiên
toà trước đây, xử những người khác chính kiến, quy kết tội danh gián điệp
bừa bãi, là bất công, là một tội ác. Không ai có thể chấp nhận một kiểu xử
án như thế, không tâm phục, khẩu phục được.
Tôi mong các vị lãnh đạo
Đảng và Nhà nước suy xét.
Tôi mong toà án nhân dân
thành phố Hà Nội suy xét.
Hà Nội ngày 1 tháng 3 năm
2004
Người làm đơn,
Đỗ Thị
Cư - vợ đại tá Phạm Quế Dương
Địa chỉ: 37 Lý Nam Đế-Hà
Nội
Nơi gửi:
*Văn phòng Tổng bí thư
*Văn phòng Chủ tịch nước
*Văn phòng Thủ tướng
*Văn phòng Quốc hội
*Viện KSNDTC
*Toà án NDTC Mặt trận TQVN
*Hội Cựu chiến Binh VN
*Các cơ quan thông tấn và báo chí...
|