|
Mối liên quan
giữa Hồ Chí Minh, Đảng Cộng Sản Việt Nam và Đệ Tam Quốc Tế
Tôn Thất Thiện
Cần
xét lại lịch sử Đảng Cộng Sản Việt Nam
Trong thời
gian gần đây, có người đề xướng xét lại lịch sử của Việt Nam dưới tất cả các
khía cạnh của nó, một cách gắt gao, "không khoan nhượng".
Ý niệm "không
khoan nhượng" gồm có hai phần :
1. Sẵn
sàng gạt sang một bên tất cả những huyền thoại, tiên kiến, định kiến, thành
kiến, ảo tưởng, mơ mộng, dù là đẹp đẽ, đáng qúy, đáng tôn, đáng kính đến đâu
;
2. Rà
soát, kiểm tra lại tất cả các sự kiện một cách kỹ càng, và phân tách các vấn
đề một cách vô tư, khoa học để đi đến những kết luận hoàn toàn vững chắc, hợp
với thực tại và với lô-gích.
Đề xướng
trên đây rất hợp thời.
Một trong
những vấn đề của lịch sử Việt Nam cần được xét lại lúc này liên quan đến chế
độ cộng sản. Vấn đề này cần được xét lại vì, trong mấy thập niên qua, các cơ
quan truyền tin, ấn loát bị những thế lực "tiến bộ", thiên cộng, với sự hỗ
trợ của bộ máy tuyên truyền quy mô của các cường quốc cộng sản, đã chi phối
dư luận và tô vẽ ông Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản Việt Nam như là những phần
tử "quốc gia" Việt Nam, và tình trạng nước Việt Nam và dân Việt Nam chỉ có
thể cải thiện được nếu họ đắc thắng và nắm được quyền trên toàn lãnh thổ Việt
Nam.
Năm 1975,
Đảng Cộng Sản Việt Nam đã thắng và mở rộng quyền hành của họ trên toàn cõi
Việt Nam. Nhưng trong 30 năm qua, tình hình không đuợc như những kẻ đánh
bóng cộng sản đã xác quyết. Trái lại, chế độ toàn trị, "cách mạng", và "xã hội
chủ nghĩa" cộng sản không những đã cản trở sự phát triển của nước Việt Nam,
đè ép nhân dân Việt Nam còn nặng hơn nữa, gây chống đối không những trong
hàng ngũ nhân dân, mà ngay cả trong hàng ngũ của đảng viên, cán bộ kể cả những
cán bộ đã có công lớn với chế độ. Số người này lại càng ngày càng đông, và sự
chống đối của họ lại càng ngày càng mạnh và công khai.
Tình trạng
trên đây đòi hỏi phải đặt vấn đề về sự ca tụng cộng sản trong những năm trước
1975. Cần xét lại quá trình của cộng sản ở Việt Nam, nhất là nay sự cứu xét
có thể khách quan hơn, nhờ những tiết lộ xuất phát từ ngay trong hàng ngũ đảng
cộng sản, của những người đã bỏ đảng, thoát ra ngoài vòng phong tỏa, đe dọa
của công an, mật vụ cộng sản, nay được phát biểu tự do, hoặc cán bộ còn
trong nước nhưng lên tiếng được nhờ họ chiếm điạ vị, chức vụ quan trọng.
Gần đây,
các anh Nguyễn Gia Kiểng và Nguyễn Văn Thế đã có nói về một số khía cạnh của
lịch sử Đảng Cộng Sản Việt Nam. (Nguyễn Gia Kiểng, "Huyền Thoại Hồ Chí Minh",
Thông Luận tháng 6, 2004, "Chủ nghĩa cộng sản đến Việt Nam như thế
nào ?", Thông Luận tháng 7+8, 2004 ; Nguyễn Văn Thế : "Tại sao đảng cộng
sản Việt Nam thắng ?", Thông Luận, tháng 6, 2004).
Có một
khía cạnh nữa, rất căn bản ngày nay, cần được soi sáng, để cho mọi người thấy
rõ sự thật, nhất là những người đã gia nhập Đảng Cộng Sản Việt Nam vì tin lời
của lãnh tụ đảng. Đó là liên quan giữa ông Hồ Chí Minh, Đảng Cộng Sản Việt
Nam và Đệ Tam Quốc tế. Họ đã nghe những lãnh tụ này quả quyết rằng những mục
tiêu mà Đảng công bố là mục tiêu của họ - độc lập, tự do, hạnh phúc, công bằng
xã hội, v.v. - nhưng ngày nay, những chủ trương, chính sách, hành động, xử
trí của đảng mà họ được mục kích lại trái ngược với những gì mà đảng đã hằng
tuyên bố. Điều đã đưa họ vào tình trạng này là khi họ gia nhập hay ủng hộ Đảng
Cộng Sản Việt Nam, họ không biết rõ rằng họ bị Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản
Việt Nam kéo họ vào một tổ chức sẽ nuốt trôi họ, biến họ thành những công cụ
của nó. Tổ chức đó là Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản (Komintern, hay Comintern).
Người cộng sản
Việt Nam, một công cụ của Liên Xô
Đệ Tam Quốc
Tế được thành lập năm 1919. Nó là con đẻ của Lênin. Ông này, sau khi cướp được
chính quyền ở Nga, mà ông ta hoàn toàn chi phối qua một đảng "bôn sê vích",
muốn có một tổ chức tương tự bao trùm toàn cầu để ông ta có thể chi phối cả
toàn cầu. Theo quan niệm của ông, đảng "bôn sê vích" phải là một đảng tổ chức
theo lối quân đội, với kỷ luật sắt, với một hệ thống chỉ huy chặt chẽ, và một
bộ tư lệnh toàn quyền. Đệ Tam Quốc Tế phải là một đội binh cộng sản quốc tế.
Những điều
kiện gia nhập có 21 điều kiện - được ấn định trong Đại hội thế giới của Đệ
Tam Quốc Tế năm 1920. Đây là những điều lệ mà chắc là phần đông, nếu không
nói chẳng có ai, trong đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam biết đến, khi gia nhập
đảng. Nhưng những điều này đuơng nhiên đặt Đảng Cộng Sản Việt Nam dưới sự lệ
thuộc hoàn toàn của Đệ Tam Quốc Tế, nghĩa là của Liên Xô, trên ba bình diện
cơ chế, mục tiêu, và đường lối.
Trước hết,
về mặt cơ chế, Đảng Cộng Sản Việt Nam phải chấp nhận nguyên tắc "tập trung
dân chủ", về nội bộ của đảng, cũng như trong liên lạc với Đệ Tam Quốc Tế.
- Điều 12
nói : "Tất cả các đảng thuộc Đệ Tam Quốc Tế phải được tổ chức theo nguyên
tắc tập trung dân chủ".
- Điều 16
nói : "Tất cả các quyết nghị của các Đại hội thế giới Đệ Tam Quốc Tế,
cùng các quyết nghị của Ủy Ban Chấp Hành của Đệ Tam Quốc Tế, đều ràng buộc
các đảng gia nhập Đệ Tam Quốc Tế".
- Điều 21
nói : "Đảng viên nào phủ nhận các điều kiện và cương lĩnh của Đệ Tam Quốc
Tế sẽ bị loại ra khỏi đảng".
- Theo điều
17, các đảng thành phần của Đệ Tam Quốc Tế chỉ là những chi bộ của Đệ Tam Quốc
Tế, vì Đệ Tam Quốc Tế "không phải là một tập hợp của những chi bộ quốc gia,
mà là một tổ chức quốc tế thống nhất".
- Điều 13
nói rằng các quyết định của Ủy Ban Chấp Hành "có tính cách ép buộc đối với
các chi bộ của Đệ Tam Quốc Tế và phải được thi hành mau chóng".
Ở Ủy Ban
Chấp Hành Đệ Tam Quốc Tế (ECCI), trong số 10-12 ủy viên, mỗi đảng lớn được
hai ghế, còn các đảng nhỏ không có ghế nào, chỉ có quyền được tham khảo.
Liên Xô đương nhiên dành cho mình 5 ghế, cùng chức vị chủ tịch Ủy Ban Chấp
Hành vì Liên Xô là quốc gia tiếp nhận tổ chức. Trên Ủy Ban Chấp Hành là một
Chủ Tịch Đoàn (Presidium) mà quyền hành còn lớn hơn nữa. Người giữ chúc chủ
tịch đoàn này luôn luôn là một người rất thân cận của tổng bí thư Liên Xô,
(đến năm 1924 là Lênin, và sau đó là Stalin).
Sự lệ thuộc
của các đảng cộng sản đối với Đệ Tam Quốc Tế được tăng cường thêm với điều 1
và điều 15. Theo điều 1, tuyên truyền và vận động phải có tính cách thực sự
cộng sản, không đuợc mang tính cách quốc gia, và phải "phù hợp với chương
trình và quyết định của Đệ Tam Quốc Tế". Theo điều 15, "các đảng phải
lập chương trình thích ứng với điều kiện của nước và đúng với những nghị quyết
của Đệ Tam Quốc Tế", nghĩa là chương trình của mỗi đảng phải được "một Đại hội
của Đệ Tam Quốc Tế hay Ban Chấp Hành chấp thuận".
Năm 1928,
Nội quy Đệ Tam Quốc Tế lại có thêm một điều, điều 29, buộc Ủy Ban Chấp Hành
Trung Ương của mỗi đảng phải trình lên ECCI biên bản và phúc trình về công
việc của đảng đó, và phải được ECCI chấp thuận trước khi đảng đó họp đại hội.
Về hệ thống
chỉ huy, theo điều 30 của Nội quy 1928, các cán bộ lãnh đạo của một đảng chỉ
được từ chức nếu được phép của ECCI ; sự chấp thuận của Ủy Ban Chấp Hành
Trung Ương của Đảng đó không đủ. Về cơ cấu và phương pháp làm việc của các đảng
hội viên thì Đệ Tam Quốc Tế nói rõ rằng "mỗi đảng cộng sản phải lệ thuộc
sự lãnh đạo của Đệ Tam Quốc Tế” và “các chỉ thị và quyết định của Đệ
Tam Quốc Tế ràng buộc các đảng và, tất nhiên mỗi đảng viên của các đảng đó".
Hơn nữa, "Ủy Ban Chấp Hành Trung Ương của một đảng chịu trách nhiệm với
Đại hội của Đảng và ECCI". Để kiểm soát chặt chẽ hơn nữa, thỉnh thoảng Đệ
Tam Quốc Tế gởi "phái viên" đi dự Đại hội của các đảng.
Theo điều
9 của Nội lệ của ECCI năm 1928, liên hệ giữa các đảng hội viên và các cơ
quan trung ương của Đệ Tam Quốc Tế theo nguyên tắc thống nhất và kỷ luật vô
sản. ECCI là thượng cấp và các đảng là thuộc cấp, chớ không bình đẳng. ECCI
có quyền đòi một đảng hội viên trục xuất một nhóm hay một đảng viên vi phạm
kỷ luật, hoặc trục xuất một đảng vi phạm quyết định của Đai hội Đệ Tam Quốc
Tế.
Phải từ bỏ
tinh thần quốc gia
Theo những
điều kiện trên đây, một người Việt gia nhập Đảng Cộng Sản Việt Nam đương
nhiên mất hết quyền quyết định về vận mạng Việt Nam, hay của chính mình ! Và
từ lúc thành lập và tự nhận là một bộ phận của Đệ Tam Quốc Tế, năm 1930, Đảng
Cộng Sản Việt Nam đã phải từ bỏ một số chủ trương và tuân theo một số chủ
trương khác.
Trước hết,
về mục tiêu, chủ tịch Zinoviev nói rằng Đệ Tam Quốc Tế là "một đảng duy
nhất, với chi bộ ở các quốc gia". Lênin giải thích rằng Đệ Tam Quốc Tế
là "một đội quân vô sản quốc tế" mà nhiệm vụ là "thực hiện cách mạng
vô sản quốc tế, thiết lập một Cộng Hòa Sô Viết Quốc Tế". Kamenev, một viên
chức cao cấp của tổ chức, nói : cần có một ban tham mưu quốc tế để lãnh đạo
đội quân cách mạng quốc tế này, và "Đệ Tam Quốc tế là Ban Tổng Tham Mưu của
đội quân này".
Kế đến, đảng
đó phải từ bỏ những quan điểm cải lương, hòa bình, và quốc gia. Theo điều 2
của Quy chế Đệ Tam Quốc Tế, tổ chức nào xin gia nhập Đệ Tam Quốc Tế "phải
loại trừ tất cả những người có quan điểm cải lương và "đứng giữa" và thay thế
họ bằng những người cộng sản". Theo điều 17, Đệ Tam Quốc Tế "cương
quyết tuyên chiến với toàn thể thế giớí trưởng giả (bourgeois), và tất
cả các đảng dân chủ xã hội". Và theo điều 6, một đảng xin gia nhập Đệ
Tam Quốc Tế phải "khước từ mọi tinh thần ái quốc, và cả tinh thần chuộng
hòa bình về mặt xã hội". Người cộng sản phải từ chối "dân chủ tiểu tư sản"
và phương thức không cách mạng (không bạo động).
Một khi
đã thâu nhận chủ thuyết Lênin, Đảng Cộng Sản Việt Nam phải loại bỏ tất cả
các tư tưởng cải lương, chuộng hòa bình, tinh thần quốc gia, chấp nhận bạo động
và độc tài vô sản.
Áp dụng bạo
lực là một trong những chủ trương chính của Lênin. (Quan điểm này đã được
ông ta trình bày rất rõ ràng trong tác phẩm Quốc Gia Và Cách Mạng). "Độc
tài vô sản" được ông ta định nghĩa là "sử dụng bạo lực không chấp nhận
một giới hạn nào cả, bất chấp tất cả các luật lệ". Về tinh thần quốc gia
và tinh thần quốc tế, Lênin gạt bỏ tinh thần quốc gia, cho đó là môt quan niệm
của giới truởng giả (bourgeois), và người cộng sản chỉ biết có một loại tinh
thần quốc tế, đó là "chung sức với các người cộng sản khác để chuẩn bị,
tuyên truyền, và gia tốc thực hiện cách mạng vô sản quốc tế". Ông ta
kêu gọi những người cộng sản trên khắp thế giới "tiếp tay với Liên Xô tổ
chức một đạo quân thống nhứt để thực hiện cuộc cách mạng vô sản thế giới và
thiết lập một Cộng Hòa Sô Viết toàn cầu". Lênin đòi hỏi người cộng sản
phải tuyệt đối trọng kỷ luật. Vi phạm kỷ luật là bội phản giới vô sản. Ông
ta nói : "không tuân kỷ luật là giải giới vô sản... người nào vi phạm một
tý ty kỷ luật sắt của đảng vô sản là... tiếp tay cho giới trưởng giả chống
vô sản".
Hình thức dân
tộc, nội dung quốc tế
Trên đây
là phần tư tưởng, chủ trương, đường lối, chiến lược và tổ chức. Về phương diện
chiến thuật, phương thức cách mạng, thì các cán bộ, đảng viên của Đảng Cộng
Sản Việt Nam đã được nghe nhiều, và được huấn luyện theo đó. Chiến thuật, đặc
biệt là chiến thuật cướp chính quyền có thể nói là phần quan trọng nhứt
trong chủ nghĩa Lênin; đó là môn sở trường nhất của Lênin. Nó cũng là môn sở
trường nhất của Hồ Chí Minh, người được công nhận là một đệ tử xuất sắc nhứt
của Lênin. Và ông Hồ đã truyền lại những mánh khóe "cách mạng" cho đàn em
trong Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Những
giáo huấn chính của Lênin về lãnh vực này được trình bày trong tác phẩm "Cộng
sản tả khuynh, căn bệnh của cộng sản ấu trĩ". Trong tác phẩm này Lênin
nói về những phương thức, thủ đoạn, xảo quyệt, để nắm bá quyền trong các tổ
chức, và cướp chính quyền. Các đảng viên cán bộ Đảng Cộng Sản Việt Nam chắc
được học nhiều, nghe nhiều về những điều này, tưởng không cần lặp lại ở đây.
Chỉ có ba điều cần nhấn mạnh.
Điều thứ
nhất là sự sử dụng bạo lực. Lênin dạy đàn em phải sử dụng bạo lực triệt để,
và chỉ có bạo lực mới giải quyết mọi vấn đề. Đó là "bạo lực cách mạng".
Điều thứ
nhì là quan niệm cộng sản về đạo đức. Lênin dạy đàn em rằng đạo đức của người
cộng sản là có thể làm bất cứ điều gì, miễn là có lợi cho đảng cộng sản.
Điều thứ
ba, căn bản nhất, là thủ đoạn mang mặt nạ, lường gạt kẻ khả tín, thực hiện
cách mạng thế giới qua nhiều giai đoạn, nhưng thủ đoạn này rất tế nhị, ít
người thấy được rõ. Đó là : "chiến lược không thay đổi, nhưng chiến thuật
thì thay đổi hoài hoài". Đặc biệt là phải áp dụng những hình thức khác
nhau, để đánh lạc hướng địch nhân, mà ngay cả những người đồng minh, hay những
người theo mình không phải vì họ thích chủ nghĩa cộng sản, làm cho họ không
thấy được mình đang thực sự làm gì, dẫn họ đi đâu.
Thủ đoạn
trên đây được ghi trong một văn kiện rất dài nói về "chính sách mới" của đảng,
tháng 10, năm 1936 :
"Đảng
Cộng Sản Đông Dương là chi bộ của Quốc Tế Cộng Sản, chiến lược cuối cùng của
Đảng tức là chiến lược của Quốc Tế Cộng Sản...
Theo đúng
chiến lược của Quốc Tế Cộng Sản thì chiến lược của Đảng Cộng Sản Đông Dương
là làm cách mệnh dân quyền... để dự bị điều kiện đi tới cách mạng xã hội chủ
nghĩa, đó là mục đích cuối cùng của cách mệnh trong giai đoạn này... Cần nhắc
lại rằng chiến lược của Đảng không thay đổi, còn chiến sách là một thứ mưu kế
để hoạt động cần phải sửa đổi luôn...
Chúng ta
theo chủ nghĩa quốc tế, không phải theo chủ nghĩa quốc gia... chúng ta phải
nâng cao tinh thần tranh đấu dân tộc giải phóng mật thiết liên kết với quyền
lợi của quần chúng lao động, nghĩa là hình thức thì dân tộc mà nội dung
thì quốc tế" [tác giả nhấn mạnh].
Câu chót
này trích hầu như nguyên văn của một câu trong Tuyên Ngôn Của Đảng Cộng Sản
: "Cuộc đấu tranh của giai cấp vô sản chống lại giai cấp tư sản, dù về mặt
nội dung, không phải là một cuộc đấu tranh dân tộc, nhưng lúc đầu lại mang
hình thức đấu tranh dân tộc".
Đây là một
đề tài mà các cán bộ, đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam đã hăng say tranh đấu
và hy sinh trong mấy chục năm qua nay cần suy ngẫm, và tự hỏi : "Mình đã
giết biết bao nhiêu đồng bào, phá hủy biết bao nhiêu tài sản, để làm gì, cho
ai ?".
Tôn
Thất Thiện (Ottawa, 11-2004) |