|
Chúng ta từ giã một thế kỷ đau buồn, mở đầu trong ngoại thuộc và chấm dứt
dưới độc tài, ở giữa là ba mươi năm chiến tranh tàn khốc. Ngày nay chúng
ta là một trong những dân tộc nghèo đói, lạc hậu và bế tắc trong một thế
giới mới mà sự thua kém kéo dài có thể làm tan vỡ các quốc gia và đẩy dân
tộc của các quốc gia này vào cảnh lầm than vô hạn định.
Tập Hợp Dân
Chủ Đa Nguyên tin rằng dân tộc Việt Nam xứng đáng với một số phận khác và
nhiệm vụ lịch sử của những người Việt hôm nay là cứu dân tộc ra khỏi lầm
than và cứu đất nước ra khỏi nguy cơ thua kém vĩnh viễn. Chúng ta là một
dân tộc đông đảo và cần mẫn, có một lịch sử lâu dài và một địa lý thuận lợi,
chúng ta có mọi triển vọng để vươn lên nếu thay đổi được tổ chức xã hội.
Việt Nam trong bối cảnh thế giới
Thế giới
đang trải qua một chuyển hóa trọng đại mà những nét đậm nhất đã có thể nhìn
thấy.
Các chủ
nghĩa đã bị đào thải, nhường chỗ cho những giá trị tiến bộ đang trở thành
phổ cập: hòa bình, tự do, dân chủ, nhân quyền, nhà nước pháp trị, đối thoại,
hợp tác, lợi nhuận, liên đới và môi trường.
Dân chủ
đang thắng lợi, số lượng các quốc gia từ bỏ chế độ độc tài để chuyển sang
dân chủ ngày càng đông. Sự chuyển đổi về dân chủ đã không gây ra bạo loạn
tại quốc gia nào, trái lại đã đem lại trật tự và ổn vững.
Các liên
minh ý thức hệ đã chấm dứt, nhường chỗ cho những kết hợp giữa các nước cùng
khu vực hoặc văn hóa trong mục đích giúp nhau cùng tiến.
Vai trò của
các chính quyền quốc gia đang sút giảm. Các qui ước quốc tế ngày càng nhiều
và dần dần thay cho luật pháp quốc gia, các công ty đa quốc gia tầm vóc lớn
xuất hiện ngày càng đông đảo và đang trở thành những trung tâm quyền lực mới,
trong nhiều trường hợp có trọng lượng và ảnh hưởng lớn hơn đa số các nước.
Chính ý
niệm quốc gia dân tộc cũng đang bị xét lại. Ý niệm tổ quốc thiêng liêng
phải được phụng thờ vô điều kiện không còn hợp thời nữa. Muốn tồn tại được
quốc gia phải cần thiết và có ích cho người dân, phải là một phúc lợi thay
vì một gánh nặng.
Trong một
bối cảnh thế giới tranh đua, các dân tộc chậm tiến như Việt Nam một mặt bị
đặt trước nguy cơ bị chèn ép và bóc lột, mặt khác do xu hướng tự động hóa
dần dần mất đi một vũ khí chiến lược là nhân công rẻ, về lâu về dài chỗ đứng
trên thế giới và chính sự tồn tại cũng bị đe dọa.
Bù lại, bối
cảnh thế giới mới cũng đem lại những vận hội rất tốt mà các dân tộc chậm
tiến có thể tận dụng để vươn lên : các tập đoàn độc tài không còn được nâng
đỡ và che chở nữa, các dân tộc đủ quyết tâm có thể loại bỏ chúng để tiến tới
dân chủ và tổ chức lại đất nước một cách hợp lý ; sự cạnh tranh gắt gao
khiến cho việc thu hút tư bản và kỹ thuật trở thành dễ dàng ; thế liên thuộc
tự nhiên trong một thế giới ngày càng nhỏ lại buộc các nước tiên tiến phải
tạo điều kiện thuận lợi cho hòa bình và phát triển ; khả năng chấp nhận
những cố gắng và hy sinh lớn hơn cho phép các nước chậm tiến lợi dụng được
chính sự phồn vinh tại các nước đã phát triển để tiến nhanh hơn.
Việt Nam có
đầy đủ những điểm lợi và điểm bất lợi của một nước chậm tiến nhưng cũng có
những nguy cơ và triển vọng của riêng mình.
Chúng ta là
một quốc gia rất cô lập do sự ngoan cố duy trì một chế độ độc tài và một chủ
nghĩa đã bị thế giới vứt bỏ. Cuộc chiến thảm khốc và cách quản lý thô bạo
không những đã làm tiêu hao tài nguyên mà còn hủy hoại một cách trầm trọng
môi trường và làm xuống cấp con người. Các tệ nạn xã hội gia tăng, các giá
trị nền tảng ngày càng phai nhạt. Xã hội ngày một thêm rối loạn do trộm
cướp, buôn lậu, tham nhũng, mafia. Nguy hiểm hơn nữa là sự chán chường của
dân chúng. Đại đa số người Việt Nam hiện nay không những chỉ thù ghét chính
quyền mà còn mất cả lòng tin ở đất nước. Mồi nguy lớn nhất là những người
cầm quyền không ý thức được sự thờ ơ báo động của người dân, do đó vẫn tiếp
tục cai trị một cách thách đố khiến quần chúng ngày càng lãnh đạm hơn với
đất nước. Những biện pháp mở cửa mà chính quyền cộng sản bắt buộc phải chấp
nhận đã cải tiến đáng kể đời sống nhân dân nhưng sự ngoan cố từ chối cải tổ
chính trị vẫn kìm hãm đất nước trong trì trệ.
Nhưng chúng
ta cũng có nhiều triển vọng lớn : một ngôn ngữ thuần nhất, dễ học và đủ để
chuyên chở mọi kiến thức ; một dân tộc đông đảo và cần mẫn, có khả năng học
hỏi và thích nghi cao ; một địa lý khá thuận lợi ; một lịch sử sống chung
dài và một sự gắn bó lớn với quê cha đất tổ. Lợi điểm lớn nhất là chúng ta
đã có thay đổi tư duy, đã đạt tới đồng thuận trên rất nhiều điểm cơ bản.
Đồng
thuận nền tảng
Chủ thuyết
để làm lại và thăng tiến đất nước của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đặt trên bốn
chọn lựa cốt lõi sau đây :
1. Quốc gia
Việt Nam phải được quan niệm như là một không gian liên đới và một dự án
tương lai chung. Trong quan niệm ấy, nhà nước chỉ là công cụ để thực hiện
một đồng thuận dân tộc, đúc kết của những nguyện ước cá nhân được phát biểu
một cách tự do. Nhà nước ấy phải ở trong và ở dưới quốc gia, và phải xuất
phát từ chọn lựa tự do của dân chúng.
2. Thể chế
của Việt Nam phải là thể chế dân chủ đa nguyên, tôn trọng mọi khác biệt và
dành chỗ đứng ngang nhau cho mọi người và cho mỗi người. Nhà nước phải thực
sự tản quyền, cho phép các địa phương tự tổ chức sinh hoạt của mình theo
những điều kiện đặc biệt. Nhà nước tự coi như có sứ mệnh phục vụ xã hội dân
sự và tạo điều kiện để xã hội dân sự phát triển và đem lại phúc lợi cho đất
nước. Nhà nước đặt nền tảng trên thỏa hiệp thay vì xung khắc, không áp dụng
một cách máy móc nguyên tắc thiểu số phục tùng đa số. Nhà nước coi công
bằng xã hội là một ưu tư thường trực. Nhà nước dân chủ đa nguyên phải là
một nhà nước nhẹ, tuyệt đối tôn trọng và thực thi luật pháp, tập trung vào
sứ mệnh hòa giải những tranh chấp, trọng tài các quan hệ trong xã hội dân sự
và chế tài những vi phạm.
3. Hòa giải
và hòa hợp dân tộc là một bắt buộc. Hòa giải để xóa bỏ những hận thù và
hiềm khích do lịch sử để lại giữa các sắc tộc, giữa các địa phương, giữa các
tôn giáo, giữa người dân và chính quyền. Quan trọng nhất là hòa giải những
hận thù do cuộc chiến và các chính sách phân biệt đối xử mà chế độ cộng sản
để lại. Hòa giải để tiến tới hòa hợp trong cố gắng xây dựng một tương lai
Việt Nam chung. Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên khẳng định rằng thiếu một chính
sách hòa giải và hòa hợp dân tộc thành thực và quả quyết thì Việt Nam sẽ
không có tương lai ngay cả nếu chế độ cộng sản chấm dứt.
4. Cố gắng
phát triển đất nước phải đặt nền tảng trên kinh tế thị trường, lấy ý kiến và
sáng kiến cá nhân làm động cơ và lấy lợi nhuận làm chất kích thích. Tập Hợp
Dân Chủ Đa Nguyên khẳng định phát triển là thành quả của tự do và dân chủ,
vì thế cải tổ chính trị phải đi trước cải tổ kinh tế. Trong bối cảnh Việt
Nam hiện nay, dân chủ hóa thực sự và toàn diện phải là bước đầu bắt buộc.
Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên cực lực bác bỏ như là một sự bịp bợm lập luận theo
đó muốn phát triển nhanh phải tạm thời giới hạn tự do, dân chủ và nhân quyền.
Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên coi ổn định chính trị là cần thiết cho phát triển,
nhưng ổn định không phải là sự lưu giữ dài hạn một tập đoàn cầm quyền mà là
hiến pháp dân chủ và ổn vững, luật pháp không thay đổi đột ngột và tùy tiện.
Sinh hoạt kinh tế thị trường phải đặt nền tảng trên các xí nghiệp tư, nhà
nước không có chức năng kinh doanh.
Tập Hợp Dân
Chủ Đa Nguyên tin rằng phát triển kinh tế chủ yếu là một vấn đề tâm lý và
văn hóa, vì thế cần phát huy một văn hóa kinh doanh, tôn vinh cố gắng làm
giàu chính đáng và gây một tâm lý tin tưởng và lạc quan trong xã hội. Niềm
tin của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên là một nhà nước nhẹ, thực sự dân chủ và
không tham nhũng trong một xã hội đề cao kinh doanh, chắc chắn sẽ đưa tới
phát triển.
Những định hướng lớn
- Xây dựng
đất nước trên những giá trị tiến bộ thay vì trên một chủ nghĩa. Những giá
trị tiến bộ đó là hòa bình, tự do, dân chủ, bình đẳng, nhân quyền, nhà nước
pháp trị, đối thoại, hợp tác, lợi nhuận, liên đới và môi trường.
- Lấy tự do
làm động lực để phát huy óc sáng tạo và tinh thần cầu tiến. Trên đất nước
Việt Nam sẽ không thể có ý kiến nào cấm nêu ra và cũng không thể có đề tài
nào cấm bàn đến.
- Phát huy
lòng yêu nước tự nguyện. Lòng yêu nước là sức mạnh để chinh phục tương lai
của dân tộc với điều kiện là phải tự nhiên và tự nguyện. Trách nhiệm chính
của nhà nước là làm cho đất nước ngày càng cần thiết, đáng yêu và đáng tự
hào.
- Tôn trọng
và phát huy xã hội dân sự. Xã hội dân sự là toàn bộ những kết hợp của người
dân và được coi là nền tảng của đất nước. Nhà nước tự coi là có vai trò tạo
điều kiện để xã hội dân sự tạo phúc lợi cho đất nước chứ không định đoạt và
làm thay cho xã hội dân sự.
- Xác định
Việt Nam là đất nước của các cộng đồng. Đất nước Việt Nam không phải là của
riêng sắc tộc Kinh. Lịch sử và văn hóa Việt Nam phải được coi là lịch sử và
văn hóa của mọi sắc tộc đã kết hợp lại để tạo thành đất nước Việt Nam. Cộng
đồng người Việt hải ngoại phải được coi là thành phần khắng khít của đất
nước. Mọi người Việt Nam sinh sống tại hải ngoại phải được coi là những
công dân với đầy đủ quyền lợi và nhiệm vụ.
- Chọn lựa
dứt khoát kinh tế thị trường. Những gì tư nhân có thể làm nhà nước sẽ không
làm.
- Không
ngừng cảnh giác bảo vệ công bằng xã hội. Bảo vệ những người yếu kém, bảo
đảm cơ may thăng tiến đồng đều cho mọi người, trước hết là qua giáo dục và
đào tạo.
- Tiến tới
một nền kinh tế công nghiệp và dịch vụ. Việt Nam không có chức năng lâu dài
của một nước nông nghiệp. Cố gắng chuyển hóa Việt Nam thành một nước công
nghiệp và dịch vụ là cần thiết và cấp bách, bắt đầu từ kỹ nghệ thực phẩm.
Một quan tâm đặc biệt sẽ được dành cho ba ngành : tin học, du lịch và hàng
hải. Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên không tán thành việc thiết lập những khu
kinh tế đặc biệt mà chủ trương dành tất cả mọi dễ dãi cho kinh doanh trên
toàn lãnh thổ.
- Theo đuổi
một chủ nghĩa nước nhỏ. Khiêm tốn và hòa hoãn với mọi quốc gia, nhẫn nhục
hôm nay để giàu mạnh ngày mai.
- Thực hiện
một chính sách đối ngoại hòa bình và một chính sách láng giềng tốt. Tìm mọi
cơ hội để thắt chặt quan hệ hợp tác với các nước đã phát triển mạnh, đặc
biệt là Hoa Kỳ. Phát huy mọi sáng kiến để hóa giải những vấn đề còn tồn
đọng với Lào, Kampuchea và Trung Quốc, đi đến quan hệ láng giềng tốt.
- Ngăn chặn
đà gia tăng dân số, chủ yếu qua cố gắng thăng tiến phụ nữ và bảo trợ người
già.
Chế
độ chính trị
Tập Hợp Dân
Chủ Đa Nguyên khẳng định rằng :
- Đa nguyên
chính trị không phải là nguyên nhân đưa tới lạm phát chính đảng. Số lượng
chính đảng tùy thuộc chủ yếu vào thể thức đầu phiếu. Tự do và dân chủ cũng
không hề tạo ra bất ổn, trái lại còn là điều kiện cần để có ổn định chính
trị. Mặt khác, ổn định chính trị không thể đồng nghĩa với sự duy trì dài
hạn một đảng cầm quyền.
- Tản quyền
không đưa tới nạn sứ quân, trái lại còn đóng góp vào sự thống nhất thực sự
của đất nước vì cho phép các địa phương phát triển hài hòa theo điều kiện
đặc thù của riêng mình, vì thế mà các địa phương càng thấy ràng buộc với đất
nước.
- Quan tâm
lớn nhất của chúng ta là phải thiết lập dân chủ bền vững và loại bỏ mọi cơ
nguy có thể đưa tới sự tái lập một chế độ độc tài.
(đọc tiếp...) |