|
Những động lực rất riêng, một
vũ khí rất chung
Nguyễn
Văn Hiệp
Nguyễn
Vũ Bình đã bị chế độ cộng sản dùng công cụ tòa án để bách hại, như Lê Chí
Quang và Phạm Hồng Sơn trước đây. Mọi người đều biết tội danh gián điệp được
chế độ dùng để truy tố và buộc tội chỉ thuần túy là thô bỉ. Hành động của
những đứa con được ưu đãi của chế độ nhưng đã dũng cảm phản đối chế độ vẫn
còn làm mọi người, kể cả những kẻ truy tố và buộc tội, ngạc nhiên và thán
phục. Ngạc nhiên vì không ngờ tuổi trẻ Việt Nam vẫn còn tha thiết với đất
nước như thế, và thán phục trình độ và phong cách của những người đối diện
với bạo quyền.
Lê Chí
Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình là những thanh niên lớn lên trong lòng
chế độ, thấy rõ bản chất khủng bố hiểm ác của nó nhưng vẫn dấn thân. Chắc
chắn ý chí quả quyết vì lý tưởng, sẵn sàng chấp nhận gian nguy ấy xuất phát
từ lòng yêu nước chân thành. Nhưng chúng ta sẽ còn thiếu sót nếu chỉ lý giải
rằng những động lực nung nấu lòng yêu nước, đưa đến những hành động dũng cảm
của các anh là sự công phẫn trước những bất công xã hội lan tràn, sự bất lực
của chính quyền trên mọi lĩnh vực, tình trạng nghèo hèn của dân tộc so với
cộng đồng thế giới, v.v. Đối với những thanh niên khác thường đáng trân
trọng này, lòng yêu nước là một tình cảm tự nhiên đã có sẵn và luôn được
nâng niu, nuôi dưỡng nhưng họ cũng hành động do sự thôi thúc của trí tuệ,
nhân danh một hy vọng. Đối với những người như Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn,
Nguyễn Vũ Bình, sự đàn áp chỉ góp thêm sức bật và quyết tâm.
Cái
may mắn là Việt Nam vẫn còn có những con người hào khí được hun đúc bởi lòng
yêu nước trong sáng, cái không may là số người mang hy vọng đến cho dân tộc
vẫn còn khiêm tốn. Văn hóa truyền thống dân tộc đã không động viên được lòng
yêu nước và tinh thần trách nhiệm ở mức độ thích ứng với trào lưu của thế
giới. Sự kéo dài của chế độ cộng sản cũng đã dần dần đưa đến sự chán nản với
chính đất nước. Nói chung bối cảnh lịch sử và xã hội không thuận lợi cho
việc nuôi dưỡng và phát huy lòng yêu nước lành mạnh của người dân. Đây là
một thực tế mà những người đóng góp cho dân chủ ở Việt Nam cần nhận diện và
đối diện nghiêm chỉnh.
Vũ khí
để đóng góp tranh đấu cho một tương lai Việt Nam là lòng yêu nước, điều mà
hiện nay quá thiếu. Do đó việc phát hiện, bồi dưỡng và phát huy lòng yêu
nước từ những nhân tố rời rạc khắp nơi là một trách nhiệm không nhỏ của một
tổ chức đấu tranh đứng đắn. Mỗi người Việt Nam, dù sống ở bất cứ nơi đâu
trên thế giới, ít nhiều cũng có những liên hệ về quyền lợi hoặc danh dự đối
với sự hưng vong của đất nước Việt Nam. Đối với cộng đồng dân tộc đang định
cư ở nước ngoài, sự quan tâm đóng góp cho đất nước là phản xạ của những
người có trách nhiệm và không muốn chịu đựng cái nhìn khinh khi dành cho
những người xuất phát từ một nguồn gốc kém cỏi. Đối với khối tám mươi triệu
người dân trong nước, tranh đấu để thay đổi hiện tình đất nước là một bức
thiết, bởi vì đó là bổn phận đối với bản thân và gia đình mình. Trong hoàn
cảnh bế tắc hiện nay, nhất là đối với người trong nước, lợi ích riêng không
mâu thuẫn với lợi ích chung, điều tốt cho mọi người cũng là điều tốt cho mỗi
người. Tuy vậy, do những hệ lụy lịch sử để lại, khối người Việt trong và
ngoài nước có những quá khứ không giống nhau. Hậu quả là đôi khi có những
động lực khác nhau trong quyết tâm đấu tranh cho dân chủ, cho đất nước, xuất
phát từ những thành phần dân tộc có quá khứ và điều kiện sống khác nhau.
Những khác biệt này cần được cảm thông và phối hợp chứ không thể là nguyên
nhân chia rẽ.
Một
sinh viên trẻ đang ở trong nước đã thổ lộ suy nghĩ hết sức thành thật rằng :
Có một thực tế hiện nay là đại đa số người Việt Nam trong nước rất tôn
kính và ngưỡng mộ Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh sáng lập đảng cộng sản nhưng
không thể chịu trách nhiệm về những kẻ "phất cờ Hồ Chí Minh nhưng phản bội
Hồ Chí Minh". Chế độ hiện nay là cực kỳ phản động, thối nát. Giới lãnh đạo
Việt Nam hiện nay toàn là những kẻ bất tài, vô dụng, là sâu mọt đục khoét
xương máu nhân dân. Chúng là những kẻ phất cờ Hồ Chí Minh, lợi dụng ngọn cờ
đó để lừa bịp nhân dân. Dù chúng có thể dựng hàng ngàn tượng Hồ Chí Minh,
xuất bản vô số sách về Hồ Chí Minh, những hình ảnh và di sản của Hồ Chí Minh
không thể che lấp được tội lỗi của chúng. Sự chuyên chế và hủ lậu của chế độ
dìm dân tộc trong đau thương và tụt hậu. Người dân sẽ không dung tha cho
những kẻ phản bội Hồ Chí Minh.
Suy
nghĩ và nhận xét của người bạn trẻ này có thể là một góc nhìn vào toàn cảnh
tâm tưởng của khối quần chúng Việt Nam ở trong nước. Khối người Việt hải
ngoại, có được nguồn thông tin đa dạng và nhiều chiều chắc chắn không chia
sẻ với cái nhìn trên đây về huyền thoại Hồ Chí Minh. Họ có thể dẫn ra vô số
tài liệu và sự kiện chứng tỏ cái huyền thoại của một Hồ Chí Minh cha già dân
tộc, đức độ, cần kiệm hiến cả cuộc đời cho đất nước chỉ là một sự bịp bợm.
Hai bên không được vì thế mà quay lưng lại với nhau. Phải biết quí trọng
nhau trong tình yêu đất nước, lắng nghe nhau. Giữa những người thành thực và
quí mến nhau mọi hiểu lầm sẽ được giải tỏa, ngay cả nếu chưa đạt được đồng
thuận. Nguyện vọng tự do, dân chủ cho đất nước là mẫu số chung của người
Việt Nam khắp nơi.
Nhân
loại đã trả giá quá đắt cho đủ thứ chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi, lý do của vô
số tội ác và tiền đề cho những lý luận đòi xóa bỏ biên cương quốc gia. Chúng
ta không cổ võ cho chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi đó, nhưng chúng ta cũng cần ý
thức rằng không có lòng yêu nước thì chúng ta sẽ không có đủ ý chí để ra
khỏi ngõ cụt của độc tài và lạc hậu, đất nước sẽ chỉ là tủi nhục và thất
vọng, sẽ giải thể trong lòng người và cuối cùng sẽ giải thể thực sự.
Cùng
với Quang, Sơn, Bình, hãy tin tưởng vào một tương lai khác cho đất nước.
Nguyễn
Văn Hiệp
|