|
Một mình một chiếu
Đốt
sách
Ông Nguyễn Khoa Điềm cầm đầu
phái đoàn Đảng Cộng Sản Việt Nam qua Pháp hồi đầu tháng 9 vừa qua để dự hội
lễ báo L’Humanité của Đảng Cộng Sản Pháp. Nhưng đó chỉ là lý do chính thức.
Lý do thực sự là ông muốn gặp ông đại sứ Nguyễn Đình Bin.
Ông Điềm và ông Bin cùng tuổi
và là bạn thâm giao. Cũng như mọi lãnh đạo cấp cao cộng sản, ông Bin tin bói
toán, nhưng ông không chỉ tin mà còn là một nhà thông thái về khoa học huyền
bí. Ông phối hợp tử vi, tướng số, chỉ tay, bói bài, bói dịch. Ông còn thờ cả
ma xó để xin bùa. Vì thế mà ông đoán việc gì cũng đúng.
Hai người gặp riêng, ông Bin
nghiêm sắc mặt :
- Cậu đểu lắm. Lúc đại hội 9
tớ bị vu oan là thuộc khuynh hướng cởi mở, bị đánh văng khỏi trung ương đảng,
hụt ghế ngoại trưởng, mất luôn thứ trưởng. Cậu là con nuôi thằng cai Anh, cầm
quyền sinh sát trong tay mà không bênh vực tớ được một tiếng. Bây giờ cậu thấy
sắp mắc nạn nên mới tìm tới thằng bạn cũ nhờ bói một quẻ xem hậu vận ra sao
chứ gì ? Đừng hòng.
Ông Điềm không chịu thua :
- Này, cậu đừng huênh hoang
quá sớm. Lê Đức Anh chưa hết thời đâu, phe đảng còn mạnh lắm, Trần Đức Lương
còn là chủ tịch nước, Phạm Văn Trà nắm quân đội, Lê Hồng Anh nắm công an, Trần
Đình Hoan nắm bộ máy đảng, tớ giữ chủ trương đường lối. Bọn tớ tuy chỉ năm
thằng nhưng giữ hết các chức vụ then chốt và chúng tớ cùng một phe. Còn bọn
nó tuy có chín thằng trong bộ chính trị nhưng không ăn cánh với nhau, chín
người mười ý, làm được cái quái gì ? Nông Đức Mạnh thì nhát như thỏ, Nguyễn
Phú Trọng ốm chờ chết, Nguyễn Văn An dính vụ Năm Cam, Trương Tấn Sang có hồ
sơ hiếp dâm chưa xử lý, Nguyễn Tấn Dũng lý lịch và bàèng cấp khả nghi, Nguyễn
Minh Triết cà chớn, Phan Văn Khải cù lần, Phan Diễn cơ hội chủ nghĩa, Trương
Quang Được cầu an. Tụi nó ghét bọn tớ thực nhưng bất lực. Cậu coi chừng hố
to đấy.
- Thế tại sao cậu lại cần tớ
xem bói ?
- Quân tử phòng thân.
Ông Bin chăm chú nhìn ông Điềm
rồi gật gù nói : "Thần sắc cậu kém quá, khó qua khỏi hạn này". Sau khi đã
khóa kỹ cửa và dặn người nhà không được quấy rầy, ông Bin thắp hương, tập
trung tư tưởng, niệm thần chú rồi gieo quẻ :
- Hỏa ! Hỏa ! – ông Bin nói
một cách nghiêm trọng. Chắc là ứng vào việc cậu từng ra lệnh đốt sách ? Tội
đốt sách nặng lắm đấy, chết chẳng ai thương, tiếng xấu để muôn đời.
Ông Điềm phát cáu :
- Tôi nhờ cậu bói cho một quẻ
tương lai chứ có nhờ cậu nói chuyện cũ đâu !
Ông Bin phân bua :
- Rõ ràng là mình gieo quẻ
hỏi hậu vận. Lạ nhỉ, để mình gieo lại.
Ông Bin lại tịnh tâm, thắp
hương khấn vái và gieo quẻ.
- Lại vẫn hỏa, ông Bin nói.
Khó hiểu quá !
Hai người im lặng. Chợt như
khám phá ra giải đáp, ông Bin vỗ vai ông Điềm :
- Tớ hiểu rồi !
Đúng là hỏa ! Đúng là đốt sách, cậu
lại phải đốt sách nữa mới thoát nạn. Phải ra lệnh đốt cuốn sách láo lếu của
thằng Đặng Đình Loan đi, nếu không thì phe đảng của Giáp nó làm thịt cậu đấy.
Phải đốt tất cả những hồ sơ mà các cậu lập ra để hãm hại người khác. Nhất là
phải đốt sạch hồ sơ vụ thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế. Lúc đó tuy cậu mới trẻ
ranh nhưng cũng gian ác lắm. Sáu ngàn người bị giết, tội ác đối với nhân loại
đấy. Chết đó cậu ạ.
Ông Điềm tái mặt.
Ông Bin nói tiếp :
- Nhân tiện, đề nghị cậu đốt
luôn mấy tập thơ của cậu đi. Nói thật cậu đừng buồn, thơ cậu thối quá.
Đáy
|