Vài
suy nghĩ về Đối lập dân
chủ Việt Nam
Uông Toàn Phong (Mátcơva, tháng 9-2003)
Cuộc đấu tranh vì chính nghĩa cho
một nước Việt Nam có dân chủ, đa nguyên, đa đảng đã trải
qua một quá trình dài gần 30 năm. Về cái được cũng đã có
nhiều thành công, đặc biệt là trong thời gian gần đây, cùng
với phong trào đấu tranh của những nhà dân chủ trong nước lên
cao, những người Việt Nam ở hải ngoại đã kịp thời tiếp
sức cho họ như : chia sẻ và đăng tải các thông tin mà họ cung
cấp, cổ vũ, động viên tinh thần… đặc biệt là theo dõi tình
hình của họ và kịp thời thông báo hoàn cảnh bị giam cầm, tù
tội một cách dã man và tùy tiện của chính quyền cho đồng bào
Việt Nam ở khắp nơi trên thế giới được biết, cũng như cộng
đồng quốc tế để họ có biện pháp bảo vệ cần thiết.
Cái chưa được của chúng ta là :
vẫn chưa đoàn kết, sự đấu tranh còn rời rạc và lẻ tẻ…
mục tiêu thì chỉ có một nhưng phân tán, mỗi người mỗi kiểu,
chúng ta chưa có được một đối trọng thật sự để đương đầu
với cộng sản. Điều này cũng đễ hiểu thôi vì người Việt
Nam hải ngoại sống rải rác khắp nơi trên thế giới, trong các nước
dân chủ, giàu có… họ tự do và có thu nhập ổn định. Cho nên
đa số có thành lập đảng này, đảng nọ… nhiều khi cũng để
nói, đả kích lẫn nhau cho hả giận mà thôi. Chứ để vạch ra
đường đi nước bước cho tương lai thì vẫn không có ! Nói như
vậy không có nghĩa là chúng ta đã đứng về phía cộng sản, chúng
ta vẫn coi cộng sản là không đội trời chung. Chúng ta vẫn là người
Việt, Việt Nam mãi mãi vẫn là quê hương yêu dấu của tất cả
chúng ta… Vì vậy đã đến lúc tất cả chúng ta cần ngồi lại
với nhau vì một mục tiêu chung, vì một nước Việt Nam dân chủ
và tự do thật sự. Chúng ta hãy tạm thời gác qua một bên tất
cả những hiềm khích, bất đồng nho nhỏ… Mỗi một khi chúng ta
có được tự do dân chủ thật sự, khi đó nếu có khả năng chúng
ta sẽ tách ra, mỗi đảng sẽ có một con đường riêng, tư tưởng
riêng… và thông qua lá phiếu người dân sẽ đặt cho mỗi người,
mỗi đảng.. một chỗ đứng thích hợp.
Đã đến lúc chúng ta cần đoàn kết một lòng, chúng ta nên
tổ chức một đại hội lớn gồm tất cả những người đấu
tranh cho dân chủ trên toàn thế giới, tất cả các đảng phái chính
trị… Chúng ta hãy tổ chức và thống nhất lại thành một vài
đảng lớn mà thôi, khoảng từ hai, đến ba đảng là vừa. Khi đó
chúng ta mới có được danh chính ngôn thuận, mới có sự thống
nhất từ trên xuống dưới. Cùng với sự hình thành của các đảng
lớn chúng ta hãy sáng suốt lựa chọn cho mình một thủ lĩnh,
một lãnh tụ. Một khi đã có rồi thì chúng ta hãy tin tưởng ở
họ, nghe theo lời của họ (chúng ta không nhất thiết phải ca
tụng, thêu dệt họ như hình tượng Hồ Chí Minh, nhưng chúng ta
phải kính trọng và nghe theo họ, tin tưởng vào họ) có thế chúng
ta mới tạo được uy tín và thuyết phục được mọi người
trong cũng như ngoài nước. Chúng ta phải lấy lại uy tin cho những
hành động cao cả.
Điều này không phải dễ nhưng cũng
không khó đến mức không làm được, chất keo để kết dính
tất cả chúng ta là vì một nước Việt Nam dân chủ và tự do, và
tất cả những gì chúng ta đang làm là để cho tương lai chứ không
phải vì quá khứ. Cộng đồng người Việt đông đảo và hùng
mạnh nhất ở hải ngoại là cộng đồng người Việt ở Mỹ nhưng
chính họ cũng là chia rẽ nhất ! Chúng ta phải khắc phục điểm
này, chúng ta hiểu rằng cộng đồng người Việt ở Mỹ chịu
nhiều đau thương nhất do cộng sản gây ra. Nhưng chẳng lẽ chúng
ta cứ mãi mãi hận thù nhau hay sao ? Chỉ có hận thù thì có giải
quyết được gì không ? Vừa rồi tôi có nghe BBC phỏng vấn
Nguyễn Cao Kỳ và tôi tin rằng ông ta nói thật lòng mình, ông kêu
gọi mọi người Việt Nam từ cả hai phía hãy bỏ qua quá khứ để
nhìn về tương lai. Ông nói rất đúng tất cả chúng ta đều là
con là anh em trong một nhà, cho dù có giận hờn đến bao nhiêu
đi nữa rồi cũng đến lúc phải hóa giải, để bắt tay nhau. Chúng
ta là anh em trong một nhà, làm sao mà bỏ nhau được ? Trừ khi chúng
ta không còn mang trong mình dòng máu Việt Nam, Việt Nam không còn là
quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn nhau nữa. Tôi biết nhiều người
ở Mỹ sẽ trút giận lên đầu ông! Tôi thì tin ông nói thật lòng
với tất cả trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước.
Nguyễn Cao Kỳ đã trải qua bao nhiêu thăng trầm của một đời người,
từng ngồi trên đỉnh cao của quyền lực rồi từng phải bỏ
chạy như những người thua cuộc… Bây giờ là một ông già hơn
70 tuổi, ham muốn gì nữa, chính trị, chính em gì nữa. Ông nói
từ trái tim, từ đáy lòng, từ bổn phận và trách nhiệm của người
công dân. Ông là người dũng cảm khi nói ra những điều này, vì
như ông giải thích ông là người lính mà người lính ở bất
cứ chế độ nào cũng cao thượng và dũng cảm cả. Họ bắn
giết nhau xong họ cũng có thể ngồi lại với nhau, bắt tay nhau…
Đúng thế, chỉ có những kẻ cơ hội và ác độc mới khư khư
giữ lấy ý kiến của mình dù rằng biết là vô lý và lạc hậu.
Thế giới đang thay đổi một cách
nhanh chóng, chúng ta không thể chờ đợi được nữa, thế kỉ 21
rồi mà người Việt Nam vẫn còn sống cơ cực như thế kỉ 19,
nhiều cái chúng ta còn thua cả thời Pháp thuộc ! Tại vì sao ? Chúng
ta có mục đích nhưng chưa có người dẫn đường, người chỉ
huy… chúng ta phải thống nhất lại và bầu ra thủ lĩnh, phải
hết lòng phù trợ cho minh chủ.
Về tư tưởng chúng ta đã có dự án
Thành Công Thế Kỷ 21, đây là cương lĩnh, là kim chỉ nam cho tất
cả chúng ta. Bởi tư tưởng của dự án trong sáng, tôn trọng
tuyệt đối mọi quyền lợi của con người, tất cả mọi người
quan tâm đến chính trị nên đọc kĩ dự án này trên web sai của
báo Thông Luận (www.thongluan.org).
Về tổ chức chúng ta nên chọn Tập
Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, vì đây là một tổ chức tập hợp được
rất nhiều nhà trí thức lớn trong và ngoài nước, hành động chín
chắn và có bài bản. Là một địa chỉ tin cậy của các nhà dân
chủ trong nước, để họ gửi gắm và hy vọng
Đã đến lúc chúng ta cần bầu ra
một lãnh tụ tối cao, bằng một sự nhất trí đầy thuyết phục
của tất cả các thành viên của lực lượng dân chủ.
Thời gian không chờ đợi chúng ta. Chúng
ta hãy nhanh lên kẻo chậm.
Uông Toàn Phong (Mátcơva, tháng 9-2003)