VIỆT
NAM : ĐOÀN KẾT VỚI AI ?
Đảng
kêu gọi đoàn kết dân tộc - Cán
bộ bóc lột dân
Phạm
Trần
Hoa
Thịnh Đốn.- Đảng Cộng sản Việt Nam rất
ồn ào về ngày được gọi là kỷ niệm lần thứ 73 Ngày thành lập Mặt trận dân tộc thống nhất
(8-11-1930 - 18-11-2003) và gọi đó là “ngày hội thể hiện truyền
thống Việt Nam, sức mạnh Việt
Nam”, nhưng thực tế lại là
ngày của riêng đảng CSVN mà thôi, nhân dân chẳng lợi lộc gì.
Thực
tế này đã được tờ Nhân Dân, cơ quan ngôn luận
chính thức của Đảng nhìn nhận:”Khối đại đoàn kết dân
tộc, mối quan hệ giữa Đảng, Nhà nước và nhân
dân chưa thật bền chặt. Một số chủ trương, chính sách của Nhà
nước thực hiện còn thiếu sót. Hoạt động của Mặt trận và các
đoàn thể nhân dân ở một số nơi còn hình thức, nặng về hành
chính, chưa sát dân.” (Nhân Dân, 17-11-2003)
Tại
sao đã “đoàn kết” được 73 năm mà còn lỏng lẻo, nhiều
bất cập đến thế ? Trong bài
“Ý kiến chúng tôi”, báo Nhân Dân viện ra những lý do khiến chưa
đoàn kết được vì : “ Suy thoái về lối sống và đạo đức
của một số cán bộ, đảng viên làm
giảm uy tín trong nhân dân. Ý thức công dân, ý thức chấp hành
kỷ cương, chính sách, pháp luật của một bộ phận nhân dân còn
yếu kém. Các thế lực thù địch ra sức phá hoại khối đoàn
kết của nhân dân ta, dùng con bài “dân chủ”, “nhân quyền”
“tự do tôn giáo” để gây ly gián chia rẽ nội bộ Đảng, Nhà
nước và nhân dân.”
Như
thế thì lãnh đạo Đảng
chẳng có lỗi gì ? Chuyện hãy còn mất
đoàn kết là do “một số cán bộ, đảng viên”, “một
bộ phận nhân dân” và “các thế lực thù địch” ? Vậy
đa số đảng viên và người dân đoàn kết theo Đảng đã làm
được những gì mà Đảng
vẫn còn chao đảo ?
Nhóm
hiểu số cán bộ, đảng viên
đang làm mất lòng dân mạnh ra sao mà lại được “các thế lực
thù địch” ở trong nước và bên ngoài Việt Nam góp sức làm cho
hố chia rẽ rộng thêm ra ?
Căn
cứ theo Nghị quyết của Đảng
tại kỳ họp Đại hội toàn quốc khóa IX
thì : ”Xây dựng khối
đại đoàn kết toàn dân là trách nhiệm của cả hệ thống chính
trị và xã
hộäi”, nhưng nay vẫn còn có những người dân và cán
bộ, đảng viên không làm theo thì chỉ thị này cũng có vấn
đề của nó. Một là đảng
hô hào đoàn kết nhưng lại chia rẽ từ thượng tầng lãnh đạo.
Hai là nhân dân không còn
hứng thú gì khi nghe đảng hô hào đoàn kết vì “đoàn kết lao
động” ngày nay đã biến thành “nô lệ lao động” làm giàu
cho những kẻ có chức có quyền.
Vì
vậy mà Trần Trọng Tân của báo Sài Gòn
Giải Phóng (17-11-2003) mới thắc mắc :” Nghị quyết có
nhiều điểm mới rất quan trọng được công bố cho đến nay đã
hơn 30 tháng, nhưng dường như chưa được nhiều người chú ý.”
Lạ
thật. Chẳng nhẽ đảng kêu gọi đoàn kết là để cho vui hay sao
mà chẳng ai thèm quan tâm hay là người ta đã nghe hoài nhàm tai ?
Phạm
Thế Duyệt, Chủ tịch Ủy
ban Trung ương Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam –- cột xương sống
của đảng CSVN -- nhìn nhận với Lê Hoàng, báo Nhân Dân trong
cuộc phỏng vấn công bố hôm 18-11: “ Đúng là sự nghiệp đại
đoàn kết toàn dân
nhìn chung đang phát triển tốt đẹp thuận lợi. Tuy nhiên phải
thẳng thắn thấy rằng hiện
nay vẫn còn hơn 10% số dân còn đói
nghèo; chủ yếu lại là nông dân và đồng bào các dân tộc
thiếu số; tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí xẩy ra còn nghiêm
trọng; nhiều vụ khiếu kiện đông người kéo dài chưa được
giải quyết, một bộ
phận cán bộ nhà nước vẫn sách nhiễu, mất dân chủ, xa dân;
sự mặc cảm trong cuộc sống của các doanh nghiệp tư nhân, của
một bộ phận đồng bào có đạo và đồng bào
sống xa Tổ quốc kông phải đã được giải quyết triệt
để. Những điều đó làm
ảnh hưởng không nhỏ đến sự tin tưởng vào sự lãnh đạo
của Đảng và khối đại đoàn
kết toàn dân tộc.”
“
Qua sự kiện Tây Nguyên và một số nơi càng cho thấy các thế
lực thù địch luôn
tìm cách xuyên tạc và lợi dụng vấn đề tôn giáo, dân tộc, nhân
quyền để chống lại nhân dân ta. Chúng không muốn Việt Nam
mạnh giàu; chúng rắp tâm tìm cách phá hoại khối đại đoàn
kết toàn dân tộc.”
NÓI
VÀ LÀM
2.
“Chính phủ nghiêm cấm dùng bia, rượu tiếp khác nhưng chỉ thị
vẫn nằm trên
giấy, chỉ động viên kêu gọi chẳng ai chịu theo. Trên cả nước
đã thành thói quen, các cơ quan tiếp khách đều có bia rượu, có
tiệc chiêu đãi dùng rượu ngoại vài trăm nghìn một chai, ăn
uống thừa mứa. Có cơ quan dành một ngày lương để xóa đói
giảm nghèo nhưng tiền tiệc tùng chiêu đãi một tháng gấp ba
hoặc năm lần số tiền một ngày lương, chưa nói lãng phí ôtô
con, có thể bớt hai phần ba số xe công đang dùng riêng cũng đủ
để phục vụ cán bộ lãnh đạo cơ quan đi làm và đi họp. Một
số chuyên gia nước ngoài làm việc ở Việt Nam đã nhận xét:
Rất hiếm thấy nước nào công sở lại được dùng tiền ngân sách
thỏa sức thanh toán bia rượu tiếp khách như ở ViệtNam, đặc
biệt chủ uống khách không theo kịp.”
“
Tại kỳ họp thứ 4, Quốc hội
khóa IX (từ 6 đến 12-1993)
”, Thái Duy viết tiếp,” Quốc
hội đã nhất trí thông qua Nghị quyết về thực hành tiết
kiệm, chống lãng phí. Từ đó đến nay gần 10 năm, Nghị quyết
quan trọng này của Quốc hội vẫn chưa thực hiện được vì các
cơ quan Nhà nước vẫn lãng phí năm sau tăng hơn năm trước....
Khoản kinh phí sử dụng xe công và tiếp khách không bia, rượu, không
chỉ tiết kiệm mỗi năm hàng chục nghìn tỷ đồng cho ngân sách
mà còn quan trọng gấp bội, chặn đứng đà sút phẩm chất của
những cán bộ đang quen sống xa ha, hưởng lạc bằng tiền của dân.
Đây là việc cần làm ngay vì đã báo động đỏ, còn chậm
trễ còn mất cán bộ, mà phần lớn lại là cán bộ lãnh đạo.”
Số
hơn 10% dân còn trong
diện đói - nghèo (hay 8 triệu người trên số 80 triệu dân) mà
Duyệt đưa ra có phản ảnh đúng sự thật không, bởi vì
nó cũng sai với con số 29% của Chương trình Phát triển Liên
Hiệp Quốc khi mà tiêu chuẩn đói nghèo của Việt Nam bao giờ cũng
thấp hơn tiêu chuẩn Quốc tế.
Vũ
Khoan, Phó Thủ tướng nhìn nhận trong cuộc phỏng vấn của báo
Lao Động (19-11-2003): “Nói chung, đến nay chúng ta cũng có thể hài
lòng ở mức độ giảm nghèo: mỗi
năm giảm 2%...Mặc dù tỷ lệ giảm chung là như thế, nhưng chưa
thể bằng lòng với những con số trên. Những vùng còn nghèo ở nước
ta còn nhiều...Thứ hai nữa là tiêu chuẩn đói nghèo của chúng ta
đặt ra mới là tiêu chuẩn Việt Nam, còn có khoảng cách đáng
kể với tiêu chuẩn quốc tế...”
Việt
Nam ấn định mức thu nhập của mỗi gia đình 80 ngàn đồng/tháng
là nghèo ở nông thôn miền núi
và hải đảo. Số này tăng lên 100 ngàn đồng/tháng
ở nông thôn đồng bằng và dưới 150 ngàn đồng/tháng ở
thành thị. Nhưng vấn đề là có bao nhiêu người trong một gia đình
có mức thu nhập thuộc diện đói nghèo ?
Giá
một Mỹ Kim hiện này là trên 15 ngàn đồng bạc Việt Nam.
Lợi tức đồng niên của Việt Nam là 400 Mỹ Kim, có
vùng chỉ còn lại từ 50
đến 100 Mỹ Kim trong khi lợi tức đồng niên của người dân Thái
Lan từ 5000
đến 10 ngàn Mỹ kim và của Nam Hàn từ 8000 đến 15 ngàn
dollars.
Đại
diện Liên Hiệp Quốc ở Việt Nam, ông Jordan Ryan cảnh giác rằng
các “thành tích” giảm đói nghèo của Việt Nam đang bị mức tăng
trưởng của HIV/AIDS đe dọa. Đến tháng 9/2003, theo Bộ Y tế
Việt Nam, tổng số người
bị nhiễm HIV lên tới 71.350 người, nhưng số người nhiễm HIV phát
hiện được lại tăng khoảng 1.300 người mỗi tháng. Con số người
mắc bệnh không khai báo hay chưa bị phát giác được ước tính
cao gấp hai hay ba lần hơn số chính thức.
ĐẤT CỦA DÂN LÀ CỦA NHÀ NƯỚC ?
Mặt
khác, sở dĩ dân còn đói vì đảng viên, cán bộ đã chiếm hết
đất của nông dân khiến
“người cầy không có ruộng” và dân
thành thị cũng không tìm đâu ra việc, nếu không có tay
nghề và không có tiền chạy.
Báo
Tuổi Trẻ ngày 2-10-2003
viết:”Trong khi hàng trăm nghìn nông dân ĐBSCL (Đồng bằng sông
Cửu long) không có đến “cục đất chọi chim” thì một lượng
đất không nhỏ đang tập trung
trong tay mốt số người mà bà
con nông dân gọi là những ông chủ đất mới ! Họ chưa từng là
nông dân, thậm chí chưa một lần đặt chân xuống ruộng đồng,
nhưng do được “ưu tiên” giao nhiều đất, họ bỗng trở thành
những ông chủ đất.”
Vậy
họ là ai mà được “ưu đãi
hậu hỹ” đến vậy ? Bài báo viết tiếp:” Theo số liệu
điều tra, trong số 36 cơ quan và cá nhân được giao đất ở Bạc
Liêu để “tự túc” thì có 21 cơ quan đã cho nông dân thuê lại
để thu tô. Nghiêm trọng hơn, nhiều nơi họ đã chuyển nhượng
quyền sử dụng đất trái phép.”
Bằng
chứng của một Nhà nước không
có công bằng và người dân bị lãnh đạo
bóc lột nhiều vô kể,
chỉ nêu ra ở đây vài trường
hợp cán bộ, đảng viên cấu kết làm giầu
trên mồ hôi nước mắt của nhân dân mà Đảng và Nhà nước
vẫn nhắm mắt để ăn chia:
2.
“ Tại xã Mỹ Phước (Tỉnh Tiền Giang) còn giật mình hơn:
đầu năm 2003 diện
tích đất hoang của xã lên
tới 400ha, nhưng nay đều đã có chủ, trong số đó có đến 27
chủ đất là cán bộ cấp tỉnh, từ văn phòng tỉnh ủy, ủy ban
kiểm tra đảng tỉnh, công an tỉnh đến công ty xổ số kiến
thiết, công ty cấp nước...”
“Ở huyện Vĩnh Lợi (Tỉnh
Bạc Liêu) có đến 3.665ha nằm trong tay 12 ông chủ đất
mới. Thậm chí người ngoài tỉnh, có thân thế và quen biết cũng
được giao đất nông nghiệp để “tự túc” trong khi hàng nghìn
nông dân đang “khát đất”.
Trong
một bài khác, Tuổi Trẻ (1-10-2003) viết:” Cả một đời họ
(nông dân) gắn bó với đất, khai hoang, bồi đắp, lăn lộn trên mảnh vườn
thửa ruộng, nhưng cả một đời họ vẫn mang phận của kẻ đi
thuê đất, chỉ cần một cái phất tay của chủ đất, chỉ cần
không nộp đủ tô là phải ra đi, trắng tay.”
Và theo điều tra của AusAid (cơ quan Phát triển quốc tế của Chính
phủ Úc Đại Lợi), Tuổi Trẻ viết tiếp:” Tại
Tỉnh An Giang nếu số hộ nông dân nghèo là 30.631
hộ thì số hộ nông dân không đất, thiếu đất chiếm đến
20.806hộ; còn tại Đồng Tháp có đến 24.685 hộ không có đất
canh tác, chiếm 54.3% tổng số hộ nghèo.”
“Theo Hội Nông dân tỉnh Trà
Vinh, số hộ nông dân không đất là 16.198 hộ, dẫn đầu trong
bảy nguyên nhân đói nghèo. Chỉ tính riêng tại huyện Châu Thành
(Trà Vinh), nguyên nhân này lên đến 60.3%, trong đó có tới 71.3% hoàn
toàn không có đất sản xuất và 13,5% chỉ có 500 – 1000 m2 đất
canh tác ....”
Trước
thự tế đau buồn “người cầy không có ruộng” bị các Tư
bản đỏ Cộng sản ngày nay
bóc lột còn khắc nghiệt hơn
thời được
đảng và nhà nước tô son mạ kền gọi là
“Cải cách ruộng đất, tiêu diệt cường hào ác bá, phú nông
địa chủ ” trong gian đoạn 1953 – 1956,
Đại biểu Nguyễn Lân
Dũng (Dak Lak) chất vấn Đảng
trước Quốc hội hôm
28-10-2003: “ Ở thời điểm này không ai phản đối về
việc Nhà nước thực hiện quyền sở hữu chung về đất đai, nhưng
chúng ta cũng đừng nên biến quyền này thành đặc quyền của
một số ít cán bộ nhà nước
đương quyền ở địa phương..... Quyền sở hữu toàn dân nghe thì
lớn lắm nhưng trên thực tế nó là một hư quyền. Quyền sở
hữu toàn dân nhưng toàn dân không được hỏi ý kiến, không được
quyết định. Thực quyền chỉ thuộc về một số cán bộ có toàn
quyền quyết định những vấn để đất đai.”
THÙ ĐỊCH ĐÂU RA ?
Còn lập luận của Phạm Thế Duyệt
về điều được gọi là “các thế lực thù địch”
“lợi dụng vấn đề tôn giáo, dân
tộc, nhân quyền để chống lại nhân dân ta.” hay “ không
muốn Việt Nam mạnh giàu; chúng rắp tâm tìm cách phá hoại khối
đại đoàn kết toàn dân tộc” là lối nói miệng loa mép giải
để chạy tội, trốn trách
nhiệm với nhân dân và không che giấu được sự sợ hãi tự
do và dân chủ của đảng CSVN.
Không có “lực lượng thù địch” nào
đánh phá Việt Nam mà chỉ có những Tổ chức Nhân
quyền Quốc tế , những người nước ngoài và người Việt Nam
trong và ngoài nước yêu dân
chủ tự do chống
đảng CSVN vi phạm nghiêm trọng quyền tự do tôn giáo và
quyền tự do của người dân. “Lực
lượng thù địch” này chỉ
chống đảng CSVN độc tài – độc trị
chứ làm gì có chuyện
“chống lại nhân dân ta” hay
“phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc” ?
Bằng
chứng người dân bị cán
bộ, đảng viên bóc lột trắng trợn tràn lan như thế mà
Duyệt vẫn
miệng nói trơn tru : “
Thời gian qua, mới chỉ hơn một thập kỷ
thực hiện đường lối đổi mới, đất nước ta đã ra khỏi
cuộc khủng hoảng kinh tế – xã hội kéo dài nhiều năm, đã vượt
qua cơn giông bão khi các nước xã hội chủ nghĩa Liên Xô và Đông
Âu sụp đổ; làm cho kinh tế – xã hội phát triển, nhân dân ta
ngày càng no ấm hạnh phúc, cả nước đang quyết tâm xóa đói,
giảm nghèo, thực hiện công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước
để xây dựng xã hội chủ nghĩa tươi đẹp....Có được những
thành tựu to lớn làm cả thế giới khâm phục là do Đảng và Nhà
nước ta đã có đường lối đúng, chính sách đúng, hợp lòng dân,
được nhân dân đồng tình ủng hộ; khối đại đoàn kết toàn dân
tộc vì vậy càng được củng cố và phát triển...” (Nhân Dân,
18-11-2003)
Nếu
đã tốt đẹp quá như thế
thì tại sao dân vẫn còn khiếu kiện đông người, đòi Đảng và
Nhà nước phải giải quyết “quốc nạn tham nhũng”, và vô số
Đại biểu Quốc hội đã
gay gắt đòi Chính phủ Phan Văn
Khải phải làm sạch guồng máy
hành chính, chận đứng lãng phí hàng
ngàn tỷ đồng mỗi
năm tiền của mồ hôi nước mắt của nhân dân ?
Theo báo cáo của Quốc hội, chỉ trong
10 tháng ( tháng 1-10/2003) mà số tiền
lãng phí của dân đã lên
đến 11.000 tỷ đồng, ấy là chưa kể hàng trăm ngàn mẫu đất
của dân bị chiếm ở Đồng bằng Sông Cửu long và những nơi khác
từ 1975 đến nay thì Nhà nước
của đảng CSVN có còn đáng được xem
là “của dân và vì dân” hay nhân dân và tài sản của tổ tiên
đã biến thành của riêng cán
bộ, đảng viên ?
Người dân bây giờ
muốn tìm cách tránh xa Đảng cũng là điều dễ hiểu. -/-
Phạm
Trần
(11-2003)