|
"Làn sóng dân chủ thứ ba" lướt qua thế giới
kể từ những năm 1970, nhưng vẫn chưa thấm nhập được ở các vùng Đông Á, Trung
Á, Bắc Phi và Trung Đông, những nơi đang có hàng tỷ người phải sống chịu
đựng dưới các chế độ áp bức. Có phải thời cơ đã đến cho sự thay đổi ?
Tổng thống Hoa Kỳ George Bush mới đây đã tái khẳng định rằng, thành quả dân
chủ đạt được ở Iraq chính là chất xúc tác cho những cao trào đại chúng đứng
dậy chống lại các chế độ áp bức đang thao túng hầu hết cả vùng Trung Đông.
Tiếp ngay sau đó, ngoại trưởng Colin Powell cũng đã đồng thanh chỉ trích
mạnh mẽ những mưu toan của chế độ chính trị thần quyền Iran đang hòng ngăn
cản ước nguyện tự do của người dân xứ này. Ông Powell nói rằng việc có vô số
những người dân Iran hân hoan chào mừng nhà tranh đấu cho nhân quyền, bà
Shirin Ebadi - người đã vinh quang nhận được giải Nobel Hòa Bình năm nay -
trong chuyến hồi hương của bà là một bằng chứng hiển nhiên cho thấy sự khao
khát muốn thay đổi chế độ của nhân dân Iran.
Mặc dù Trung Đông quả thực là một vùng đất đang bị bóng đêm độc tài
trùm phủ, bên cạnh nó còn có những đòi hỏi dân chủ chính đáng của hàng tỷ
người ở nhiều nơi khác trên thế giới vẫn đang bị vùi dập thô bạo. Vào thứ Tư
ngày 12 tháng 11, chế độ cộng sản Việt Nam đã kết án tù ông Trần Dũng Tiến,
một nhà tranh đấu cho dân chủ đã 78 tuổi đời. Cùng ngày, tập đoàn quân phiệt
Miến Điện đã ngang nhiên bác bỏ những lời khuyến cáo của tổng thư ký Liên
Hiệp Quốc Kofi Annan trước sự việc tập đoàn này cố tình lờ, không phục hồi
các quyền chính trị và tiếp tục quản thúc lãnh tụ dân chủ của Miến Điện, bà
Aung San Suu Kyi.
Trong năm qua, bước tiến của những làn sóng tranh đấu cho các quyền tự
do cơ bản của con người cơ hồ bị chậm lại. Tuy thế, văn bản tường trình hàng
năm vào tháng Bảy vừa qua của một tổ chức dân chủ Hoa Kỳ - Freedom House -
đã tổng kết cho thấy rằng có nhiều người dân trên thế giới ngày hôm nay được
hưởng tự do, hơn hẳn so với bất cứ một thời điểm nào trong quá khứ, kể từ
khi cơ quan này bắt đầu tiến hành công việc khảo sát cách đây 30 năm. Năm
2002, trong khi có 11 nước mà ở đó nhân dân vẫn còn phải chịu đựng sự mất
mát các quyền hành xử chính trị và tự do dân sự, nhân dân của 28 nước khác
đã được hưởng những quyền này do sự cải thiện đến từ phía các chính quyền.
Nhiều quốc gia hiện nay vẫn còn bị mắc nạn độc tài, dân chủ bị sỉ nhục hết
sức trơ trẽn khi những kẻ nắm quyền hô hào tổ chức những cuộc bầu cử một
cách rất tốn kém, trong lúc đó lại thẳng tay đàn áp mọi bất đồng chính kiến.
Tuy vậy một cách khả quan, có tới 65% dân số thế giới hiện nay đã được sống
trong những đất nước tự do hoặc bán tự do, tăng từ 53% vào năm 1972.
Samuel Huntington, một nhà khoa học chính trị thuộc trường Đại học
Harvard lý luận rằng thế giới đã bắt đầu kinh qua "làn sóng dân chủ thứ ba"
vào những năm giữa thập niên bảy mươi, với kết quả rõ nét nhất là sự cáo
chung của nền độc tài Bồ Đào Nha (hai làn sóng dân chủ đầu tiên đã đến vào
đầu thế kỷ thứ 19 và sau cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai). Sự sụp đổ
của Liên bang Xô viết đã dẫn đến sự ra đời của những nền dân chủ toàn vẹn
hoặc bán dân chủ ở các nhà nước chư hầu (dầu vậy dân chủ đã không xảy đến
với những nước ở Trung Á). Hầu hết các nước Châu Mỹ La Tinh cũng đã chuyển
hóa từ độc tài sang dân chủ vào cùng thời điểm, ngoại biệt trường hợp đáng
chú ý của Cuba.
Trong 2,2 tỷ người phải còn đang sống ở những nước không có tự do, và
hầu như hai phần ba của con số này thuộc về Hoa Lục, những cuộc thăm dò hàng
năm của cơ quan Freedom House suốt 30 năm qua cho thấy những bước cải tiến
dọ dẫm trong hoặt động kinh tế thị trường cũng như chút nới lỏng miễn cưỡng
về tự do ngôn luận đã nâng các nước này lên được hàng xếp loại kế chót. Điểm
đáng lưu ý là người dân ở Hồng Kông, vùng đất "được có chính sách đặc biệt"
của Hoa Lục, mặc dù được hưởng tự do hơn nhưng vẫn không ngừng tranh đấu cho
quyền tự do thực sự, và luôn đề kháng mạnh mẽ trước những toan tính của Bắc
Kinh nhằm tước dần những quyền đã đạt được của họ : điển hình là vào tháng 7
vừa qua, nhà đương cục đã phải rút lại dự luật cấm khuynh đảo chính quyền
sau khi nửa triệu người dân Hồng Kông rầm rộ xuống đường biểu tình phản đối.
Ngọn đuốc của tự do cũng đang bắt đầu tỏa sáng ở các vùng nằm phía dưới
sa mạc Sahara Phi Châu, nơi đã hầu như bị nằm gọn trong tay của các lãnh
chúa sau khi chế độ thuộc địa chấm dứt. Lesotho và Senegal đã được coi là
những nước tự do sau khi đã tổ chức thành công các cuộc bầu cử công bằng, và
Kenya - một trong những nước với nền kinh tế lớn nhất châu Phi - đã được
công bố là nước bán tự do sau khi ứng cử viên thuộc khuynh hướng cải cách
được tín nhiệm vào chức vụ tổng thống. Nhưng bên cạnh đó có một ít nước đang
bị đi chệch hướng, như trường hợp của Cộng Hòa Togo Tây Phi. Gnassingbé
Eyadéma, viên tướng nhiều quyền hành của nước này mới đây vẫn ngồi lại ở
ngôi vị tổng thống (đã bám giữ ngôi vị này từ năm 1967) trong một cuộc đầu
phiếu sai quy cách.
So với tình hình chung, Trung Đông cho đến nay chỉ có được những dầu
hiệu tiến triển rất hiếm hoi. Người dân Palestine, tuy sống trong những vùng
tự trị kề cận với Isarel - nước dân chủ duy nhất trong vùng Trung Đông -
nhưng không có được sự tự do như công dân ở Israel được hưởng. Bahrain thì
đã tổ chức bầu cử Nghị viện vào năm ngoái, tuy nhiên cơ quan này lại bị
nhiều giới hạn về quyền lực. Chế độ quân chủ độc đoán (absolute monarchy)
Saudi Arabia mới đây đã có hứa hẹn sẽ tổ chức bầu cử ở các địa phương vào
năm tới. Nhưng vai trò của nước này trong việc trừ khử những tay khủng bố
Hồi giáo cực đoan lại cũng có thể để qua đó dễ dàng che đậy các hành động
đàn áp đối với những nhân vật tranh đấu bất bạo động cho tự do. Trong lúc
đó, ở Iran, người dân đã bầu cho Muhammad Khatami - một nhà canh tân dè dặt
- làm tổng thống, nhưng lực lượng đại biểu tăng lữ thủ cựu đứng đầu là
Ayatollah Ali Khamenei vẫn đang chiếm nhiều ảnh hưởng.
Hiện trạng có nhiều nước không dân chủ còn sót lại thuộc Hồi giáo đã
đưa đến những lập luận cho rằng Hồi giáo và dân chủ kỵ nhau. Vừa qua, quả
thực nhóm đối kháng PSA lớn nhất ở Malaysia đã tiết lộ những kế hoạch để
biến nước này thành một nhà nước Hồi giáo, và còn gọi đó là một hình chế đối
lại với nền dân chủ phương Tây, một nền dân chủ mà theo nhóm này sẽ dẫn đến
"sự suy đồi xã hội và bất công lan tràn".
Tuy nhiên, ông Bush và nội các của ông lý luận rằng không thể có một
biện hộ nào để xem Hồi giáo và dân chủ là không thể hòa hợp với nhau được.
Nước Senegal, nơi mà tín đồ Hồi giáo chiếm đa số, đã chứng minh tính dân chủ
qua những cuộc bầu cử tự do. Nước Hồi giáo Turkey đã là một thể chế dân chủ
muôn thuở và đang sẽ tiếp tục giữ vững hướng đi với cuộc chiến thắng bầu cử
của đảng Hồi giáo ôn hòa vào tháng 11 vừa qua (dầu vậy hồ sơ của nước này
cũng đã có ít tì vết do những sai sót về nhân quyền). Rõ ràng hơn nữa là
những nước chủ yếu theo Hồi giáo ở châu Á, từ Bangladesh đến Indonesia, cho
đến nay đều là những nước tự do và dân chủ.
Các học giả ngay từ nhừng ngày đầu của làn sóng dân chủ thứ ba đã nhận
xét rằng những quốc gia thời bấy giờ đã được hưởng các quyền tự do căn bản
thường có nhiều dân số theo đạo Tin lành. Những năm kế tiếp sau đó, làn sóng
của tự do đã tràn đến với những nhà nước (states) trong đó có nhiều dân số
theo đạo Công giáo, từ châu Mỹ La Tinh đến các quốc gia ở phía đông và nam
của châu Âu. Ông Bush không đơn độc khi hy vọng rằng làn sóng tự do thứ ba,
sau cùng đang vỗ đến bờ của Hồi giáo Trung Đông.
|